Bài viết

La Văn Cầu – Người chiến sĩ xin chặt cánh tay để tiếp tục chiến đấu

Trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, Anh hùng La Văn Cầu đã lập nên một chiến công đặc biệt. Khi cánh tay phải gần như bị đạn địch bắn đứt, ông vẫn kiên quyết xin đồng đội chặt phần tay còn dính lại để tiếp tục ôm bộc phá đánh lô cốt địch. Câu chuyện ấy trở thành biểu tượng bất diệt về ý chí chiến đấu và lòng yêu nước của người lính Việt Nam.

Thái Nguyên17/07/2026Nguyễn Thị Na (xã Yên Trạch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1950, núi rừng biên giới Cao Bằng chìm trong tiếng đại bác. Chiến dịch Biên giới Thu – Đông đã bước vào giai đoạn quyết liệt. Một trong những mục tiêu quan trọng nhất của quân ta là cứ điểm Đông Khê – vị trí phòng ngự kiên cố mà quân Pháp xây dựng nhằm kiểm soát tuyến đường số 4.

Trong đội hình tiến công có chàng thanh niên dân tộc Tày La Văn Cầu, sinh năm 1932 tại xã Quang Long, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng (nay thuộc tỉnh Cao Bằng). Lớn lên trong cảnh quê hương bị thực dân áp bức, ông sớm tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong đơn vị, La Văn Cầu nổi tiếng là người gan dạ, khỏe mạnh và luôn xung phong nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.

Đêm 16 tháng 9 năm 1950, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ mở cửa mở để bộ đội xung phong đánh vào cứ điểm Đông Khê. Nhiệm vụ của tổ bộc phá là mang khối thuốc nổ áp sát lô cốt địch.

Đó là công việc đặc biệt nguy hiểm.

Muốn tiếp cận mục tiêu, các chiến sĩ phải bò qua hàng rào dây thép gai, vượt làn đạn dày đặc của quân Pháp.

La Văn Cầu là người mang bộc phá.

Ông ôm khối thuốc nổ nặng hàng chục kilôgam, vừa bò vừa lợi dụng từng mô đất để tiến lên.

Khoảng cách đến lô cốt chỉ còn vài mét thì hỏa lực địch bắn dữ dội.

Một viên đạn xuyên vào cánh tay phải của ông.

Cánh tay gần như bị đứt lìa, chỉ còn dính lại một phần nhỏ.

Máu chảy rất nhiều.

Đồng đội định đưa ông lui về phía sau để cứu chữa.

Nhưng La Văn Cầu kiên quyết từ chối.

Ông hiểu rằng nếu dừng lại lúc ấy, mũi tiến công sẽ bị chặn đứng.

Ông nghiến răng chịu đau.

Tiếp tục ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại.

Phần cánh tay bị thương đung đưa, vướng víu khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Trong tình thế khẩn cấp, La Văn Cầu đã nói với đồng đội một câu khiến ai cũng xúc động:

"Hãy chặt cánh tay cho tôi để tôi tiếp tục chiến đấu!"

Ban đầu, đồng đội không ai nỡ làm.

Nhưng trước sự kiên quyết của ông, họ buộc phải băng tạm phần tay bị thương và hỗ trợ ông tiếp tục tiến lên.

Dồn hết sức lực còn lại, La Văn Cầu ôm bộc phá áp sát lô cốt.

Khối thuốc nổ phát nổ.

Lô cốt địch bị phá hủy.

Bộ đội ta lập tức xung phong đánh chiếm cứ điểm.

Chiến thắng Đông Khê mở đầu thắng lợi của Chiến dịch Biên giới, tạo bước ngoặt quan trọng cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

La Văn Cầu được đồng đội khẩn trương đưa về tuyến sau cứu chữa.

Ông mất cánh tay phải nhưng giữ được tính mạng.

Sau chiến dịch, câu chuyện về ý chí phi thường của ông nhanh chóng lan truyền khắp các đơn vị.

Năm 1952, khi mới 20 tuổi, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành một trong những anh hùng trẻ tuổi nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

Sau hòa bình, dù mang thương tật nặng, ông vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

Ông nhiều lần gặp gỡ học sinh, sinh viên và các chiến sĩ trẻ để kể lại những năm tháng chiến đấu gian khổ.

Mỗi lần nhắc đến chiến công năm xưa, ông luôn nói rất giản dị:

"Tôi không nghĩ mình là anh hùng. Lúc đó, ai ở vào hoàn cảnh ấy cũng sẽ làm như vậy để đồng đội tiến lên."

Chính sự khiêm nhường ấy càng khiến nhiều người thêm kính phục.

Hình ảnh người chiến sĩ dân tộc Tày ôm bộc phá, bất chấp thương tích để hoàn thành nhiệm vụ đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Ngày nay, tên tuổi La Văn Cầu được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước.

Câu chuyện của ông vẫn được đưa vào sách giáo khoa, tài liệu giáo dục truyền thống và các buổi sinh hoạt lịch sử.

Mỗi lần nhắc đến La Văn Cầu, người ta không chỉ nhớ đến một chiến công lẫy lừng mà còn nhớ đến ý chí sắt đá, lòng quả cảm và tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn