Bài viết

LA VĂN CẦU – NGƯỜI LÍNH GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA DÙ MẤT CẢ CÁNH TAY

Phạm Ngọc Ly

Lào Cai14/08/2026xã Kiến Hải (xã Kiến Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LA VĂN CẦU – NGƯỜI LÍNH GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA DÙ MẤT CẢ CÁNH TAY

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người lính được nhớ đến không phải vì họ giữ chức vụ cao hay chỉ huy những trận đánh lớn, mà bởi một khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc đời đã trở thành biểu tượng của ý chí và lòng dũng cảm. La Văn Cầu là một người như thế.

image.png

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Ảnh: Trần Vương/Lao Động

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Ông tham gia cách mạng khi còn trẻ và sau đó trở thành chiến sĩ trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Năm 1950, ông tham gia Chiến dịch Biên giới Thu – Đông, một chiến dịch có ý nghĩa quan trọng trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Trong chiến dịch, quân ta tiến công nhiều cứ điểm của quân Pháp trên tuyến biên giới. Một trong những trận đánh quyết liệt nhất diễn ra tại Đông Khê, nơi quân Pháp xây dựng hệ thống phòng thủ khá kiên cố. Các chiến sĩ phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, đối mặt với hỏa lực mạnh và sự chống trả quyết liệt của đối phương.

Trong trận đánh, La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay phải của ông bị thương nghiêm trọng, khiến ông gần như không thể tiếp tục chiến đấu. Trong hoàn cảnh ấy, ông vẫn cố gắng bám trụ cùng đồng đội. Khi nhận thấy vết thương quá nặng, La Văn Cầu đã nhờ đồng đội xử lý phần tay bị thương để có thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Sau khi được xử lý vết thương, ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh một người lính trẻ đang bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng tiến về phía trước đã trở thành một trong những câu chuyện tiêu biểu về tinh thần chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Điều khiến câu chuyện ấy trở nên đặc biệt hơn là khi đó La Văn Cầu mới khoảng 18 tuổi. Ở độ tuổi ấy, nhiều người trẻ ngày nay đang bắt đầu bước vào giảng đường đại học, lựa chọn nghề nghiệp và xây dựng những ước mơ đầu tiên cho tương lai. Còn La Văn Cầu lại đang đứng giữa một trận chiến mà bất cứ lúc nào cũng có thể phải đối mặt với cái chết.

Ông không biết mình có thể sống sót hay không. Ông cũng không biết sau trận chiến mình sẽ còn nguyên vẹn trở về hay không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ông vẫn lựa chọn ở lại với đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.

Sau Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu được tuyên dương và trở thành một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu. Câu chuyện của ông được nhiều thế hệ nhắc lại như một biểu tượng về lòng dũng cảm và ý chí vượt qua đau đớn để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng khi nhìn lại câu chuyện ấy từ góc nhìn của thế hệ trẻ hôm nay, điều đáng nhớ có lẽ không chỉ là việc La Văn Cầu đã chịu đựng một vết thương nghiêm trọng như thế nào. Điều đáng nhớ hơn là cách ông đối diện với hoàn cảnh của mình.

La Văn Cầu không phải một vị tướng nổi tiếng. Ông chỉ là một người lính trẻ giữa chiến trường. Nhưng chính quyết định của một người lính bình thường trong một thời khắc đặc biệt đã khiến tên tuổi ông được ghi nhớ trong lịch sử.

Chiến tranh đã lấy đi của La Văn Cầu một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi ý chí của ông. Và câu chuyện ấy vẫn có thể đem đến một bài học cho thế hệ hôm nay. Chúng ta không phải đối mặt với chiến tranh như thế hệ của ông, nhưng trong cuộc sống, mỗi người đều sẽ có những lúc gặp thất bại, mất mát hoặc cảm thấy mình không thể tiếp tục.

Khi ấy, câu chuyện về người lính trẻ năm xưa có thể nhắc chúng ta rằng hoàn cảnh có thể lấy đi rất nhiều thứ, nhưng không nhất thiết có thể lấy đi ý chí của một con người.

La Văn Cầu đã đi qua chiến tranh với một phần cơ thể không còn nguyên vẹn, nhưng ông vẫn giữ được điều quan trọng nhất: ý chí của một người lính và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mà mình đã lựa chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn