Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU: "TƯỢNG ĐÀI SỐNG" VÀ HUYỀN THOẠI CÁNH TAY THÉP BÊN ĐỒN ĐÔNG KHÊ.

Giữa những ngày tháng Mười lịch sử, nhắc đến Chiến thắng Biên giới Thu Đông 1950, người ta không thể không nhớ về một cái tên đã trở thành huyền thoại: La Văn Cầu. Hành động tự chặt đứt cánh tay để tiếp tục chiến đấu của ông không chỉ là một chiến công, mà đã trở thành biểu tượng bất tử cho ý chí “thép” của dân tộc Việt Nam

Thái Nguyên25/04/2026Hoàng Thị Nhật Lệ (K21 TCNH3 Khoa Ngân hàng - Tài chính trường ĐH Kinh tế và QTKD)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca từ núi rừng Đông Khê

Tháng 9 năm 1950, chiến dịch Biên giới bùng nổ với trận đánh then chốt tại cụm cứ điểm Đông Khê. Khi đó, chàng trai người Tày La Văn Cầu mới tròn 18 tuổi, là tiểu đội trưởng bộc phá của Trung đoàn 174.

Trong ánh lửa đạn mịt mù, đơn vị của ông vấp phải sự kháng cự quyết liệt từ các lô cốt kiên cố của địch. Giây phút định mệnh ập đến khi một luồng đạn phá tan cánh tay phải và làm nát một bên má của ông. Đau đớn tột cùng, nhưng nhìn đồng đội ngã xuống trước họng súng kẻ thù, ý chí trong người chiến sĩ trẻ bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Quyết định lay động lịch sử

Cánh tay phải gãy nát lúc bấy giờ trở thành vật cản khi ông cố gắng di chuyển bọc bộc phá nặng nề. Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến cả quân thù phải khiếp sợ: Ông nhờ đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt lìa cánh tay bị thương của mình để rảnh tay tiếp tục chiến đấu.

Với cánh tay trái còn lại và cơ thể loang lổ vết thương, ông băng mình qua làn đạn, áp sát lô cốt địch và kích nổ bộc phá. Tiếng nổ rung trời ấy không chỉ phá tan rào cản cuối cùng để quân ta làm chủ Đông Khê, mà còn ghi danh La Văn Cầu vào hàng ngũ những người anh hùng đầu tiên của quân đội ta.

"Lão tướng" giữa đời thường

Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ ngày "vượt cạn" ở Đông Khê, Anh hùng La Văn Cầu nay đã là một ông cụ râu tóc bạc phơ, sống giản dị giữa lòng Hà Nội. Dù mang trên mình thương tật hạng 1/4, ông vẫn giữ phong thái của một người lính cụ Hồ: kiên cường, khiêm nhường và luôn tràn đầy lạc quan.

Chia sẻ với các thế hệ trẻ trong những buổi gặp gỡ, ông thường nói rất ít về mình: "Lúc đó tôi chẳng kịp nghĩ gì đến bản thân, chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ thì có lỗi với anh em". Sự khiêm nhường ấy càng làm tôn thêm tầm vóc của một con người đã đi vào sách giáo khoa, vào thơ ca và vào trái tim của hàng triệu người Việt.

Giá trị vĩnh cửu của lòng quả cảm

Hành động của Anh hùng La Văn Cầu là minh chứng sống động nhất cho chân lý: Sức mạnh của con người không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở tinh thần. Trong bối cảnh đất nước đang phát triển, câu chuyện về "cánh tay thép" ấy vẫn luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí vượt qua mọi nghịch cảnh.

Ông không chỉ là người hùng của quá khứ, mà còn là ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho hiện tại, nhắc nhở chúng ta rằng: Khi có lý tưởng đúng đắn, không gì có thể ngăn cản bước chân của con người.

* Ngày phong tặng: 19/05/1952 (ông là 1 trong 7 anh hùng đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LA VĂN CẦU: "TƯỢNG ĐÀI SỐNG" VÀ HUYỀN THOẠI CÁNH TAY THÉP BÊN ĐỒN ĐÔNG KHÊ. | Câu chuyện thời hoa lửa