Lái xe giữa Trường Sơn là làm bạn với cái chết từng ngày
Lái xe giữa Trường Sơn là làm bạn với cái chết từng ngày
Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Đoàn Minh Nguyệt, nguyên Chiến sĩ lái xe Đại đội 23, Cục Hậu cần Quân khu
Từ năm 1965, đế quốc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt. Địa bàn Quân khu 4 trở thành khu vực trọng điểm đánh phá của đế quốc Mỹ. Vùng đất Vĩnh Linh, Quảng Bình, Hà Tĩnh và nhiều địa phương khác trở thành “tọa độ lửa”. Riêng Ngã ba Đồng Lộc điểm giao nhau của con đường vận tải 15A-70A, Tỉnh lộ 2 đã trở thành điểm nút giao thông chiến lược. Tại những cung đường này, máy bay Mỹ tập trung đánh phá quyết liệt với hơn 18.631 lần chiếc và 62.436 quả bom các loại. Nêu cao ý chí quyết thắng, vượt qua mọi khó khăn, ác liệt, cán bộ, chiến sĩ các đơn vị thuộc Cục Hậu cần Quân khu 4, trong đó có đơn vị vận tải của Anh hùng Đoàn Minh Nguyệt đã nhanh chóng xây dựng, phát triển lực lượng tạo nên thế trận hậu cần liên hoàn vững chắc với những phương thức bảo đảm hậu cần linh hoạt, sáng tạo... trong đó việc vận chuyển hậu cần trên đất nước bạn Lào là một nét độc đáo.
Tháng 1/1965, chiến sĩ Đoàn Minh Nguyệt được điều vào “tuyến lửa” Khu Bốn và được biên chế về Cục Hậu cần Quân khu 4. Đến tháng 4/1965, lần đầu tiên ông được giao nhiệm vụ chuyển hàng hóa vào miền Nam trên tuyến đường Trường Sơn qua nước bạn Lào. Cung đường mà chiến sĩ Đoàn Minh Nguyệt đảm nhận là từ ngã ba Khe Ve (Quảng Bình) qua Khăm Muộn - Xavanakhet - Attapeu (Lào) để tập kết hàng hóa trước khi vận chuyển vào miền Nam. Thời điểm này, tuyến đường Tây Trường Sơn lầy lội bởi những cơn mưa rừng xối xả, phía trên máy bay Mỹ quần thảo liên hồi để chặn đứng các chuyến xe của ta tiếp tế vào Nam. Vì thế, mỗi lần đi qua cung đường này, các lái xe phải dồn trí tuệ, bản lĩnh, kỹ năng lái xe tìm mọi cách đưa hàng hóa đến nơi an toàn. “Hôm đó, tôi lái chiếc xe Gaz 63 chạy qua ngầm Xuyên Phan (tỉnh Xavanakhet, Lào) thì tôi bị trúng bom, máu chảy khắp người, ướt đẫm cả lưng áo, nhưng tôi vẫn cố gắng lái xe đến trạm gần nhất để cứu xe, cứu hàng. Đến khi tỉnh dậy mới biết xe vẫn còn, riêng tôi bị 32 mảnh bom găm khắp cơ thể và được chuyển về tuyến sau điều trị”, ông Nguyệt nhớ lại.
Sau một thời gian điều trị, chiến sĩ Đoàn Minh Nguyệt lại tiếp tục công việc của mình. Trên những cung đường ác liệt của dãy Trường Sơn, ông và đồng đội đã nhiều lần đối mặt với sự hy sinh. Nhưng với bản lĩnh của người lái xe, các chuyến hàng đều đến với bộ đội ở tiền tuyến.


