Làm rể “Đất Thép”
Trong kháng chiến chống Mỹ, người Sài Gòn có câu ca: “Giặc Cát Lái, gái Củ Chi”. Cát Lái là vùng giáp ranh, nơi có nhiều sông, kênh, rạch. Để ngăn chặn quân giải phóng và lực lượng biệt động đột nhập vào thành, địch bố trí ở vùng này các trận địa, chốt canh phòng dày đặc...
Trong kháng chiến chống Mỹ, người Sài Gòn có câu ca: “Giặc Cát Lái, gái Củ Chi”. Cát Lái là vùng giáp ranh, nơi có nhiều sông, kênh, rạch. Để ngăn chặn quân giải phóng và lực lượng biệt động đột nhập vào thành, địch bố trí ở vùng này các trận địa, chốt canh phòng dày đặc. Còn Củ Chi, nơi được mệnh danh “Đất thép”, đàn bà con gái vừa xinh đẹp, trung hậu, đảm đang, vừa anh hùng, gan dạ trong chiến đấu. Lối đánh giặc xuất quỷ nhập thần của nữ du kích Củ Chi là nỗi khiếp đảm của quân thù. Nhưng những điều ấy thì có liên quan gì đến chuyện làm rể?
Gái đảm Củ Chi
Mấy tháng trước đến Sư đoàn 9, Quân đoàn 4, trong bữa cơm thân mật với cán bộ, chiến sĩ đơn vị, chúng tôi ấn tượng với những chiếc bánh chưng, bánh tét, giò chả, dưa hành… Sao ngày thường mà lại có hương vị Tết? Hỏi thì được các anh chỉ huy cho hay, đó là những món ăn do mấy chị em ở Củ Chi làm tặng bộ đội. Lần này trở lại Sư đoàn 9, thấy trong các bảng ảnh trưng bày có nhiều hình ảnh chụp cảnh chị em phụ nữ Củ Chi quàng khăn rằn gói bánh chưng, chế biến món ăn phục vụ bộ đội ngay tại các đơn vị. Có hẳn những đĩa ghi hình về hình thức hoạt động kết nghĩa này nữa. Tôi nói vui với Đại tá Nguyễn Văn Dũng, Chủ nhiệm Chính trị Sư đoàn: “Các bác sướng thật. Được chị em “cưng chiều” như thế này, chả trách năm nào Sư đoàn 9 cũng dẫn đầu các phong trào”. Đại tá Dũng cũng tếu táo: “Chúng tôi chỉ sướng một phần thôi. Mấy ông làm rể Củ Chi thì sướng toàn diện”. Nói rồi anh nhẩm tính, đến nay đã ngót nghét 5 chục cán bộ, sĩ quan Sư đoàn lấy con gái Củ Chi. Một con số rất ấn tượng. Nhưng suy cho cùng, đơn vị đóng quân ở đâu, cán bộ, sĩ quan lấy con gái địa phương nơi đóng quân làm vợ cũng là lẽ thường tình. Cái thú vị trong chuyện làm rể “Đất thép” của anh em ở đây không nằm ở con số mang tính cơ học ấy, mà đằng sau mỗi mái ấm gia đình là một câu chuyện cảm động về tình yêu, tình nghĩa đoàn kết gắn bó quân – dân.
Tôi không có điều kiện gặp gỡ hết các cặp vợ chồng “Trai Sư 9, gái Củ Chi”, nhưng những mái ấm chúng tôi có dịp đến thăm cũng đủ nói lên niềm hạnh phúc giản dị mà cao đẹp ấy. Về điều kiện kinh tế, các gia đình quân nhân chưa có dư dả gì, nhưng trong mái ấm ấy lúc nào cũng được sắp xếp tươm tất, gọn gàng, ấm cúng bởi bàn tay của những người vợ, người mẹ Củ Chi. Thiếu tá Vũ Thanh Toản, Chính trị viên Tiểu đoàn 25 chia sẻ: “Yêu cầu nhiệm vụ đòi hỏi chúng tôi phải bám nắm đơn vị 24/24 giờ. Một vài tuần mới có điều kiện về thăm nhà. Tất tần tật việc nhà đều do bà xã đảm nhiệm”.
Vợ anh Toản là chị Nguyễn Thị Bắc Sinh, Chủ tịch UBND xã Trung Lập Hạ. Chị Sinh là một trong những hình ảnh tiêu biểu của gái đảm “Đất thép”. Công việc của một chủ tịch xã bận rộn liên miên nhưng chị vẫn đảm trách trọn vẹn hai vai việc nước việc nhà, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, chăm lo mọi việc cho chồng yên tâm công tác. Chuyện tình của anh Toản, chị Sinh bắt đầu từ năm 1999. Lúc đó, anh Toản là một sĩ quan trẻ mới ra trường. Trong một lần đưa đơn vị đi làm công tác dân vận ở xã Trung Lập Hạ, chàng thiếu úy làm quen với cô Bí thư chi đoàn ấp. Họ thường phối hợp cùng nhau tổ chức cho bộ đội và thanh niên địa phương giao lưu, sinh hoạt văn hóa văn nghệ, thi đấu thể thao. Chị Sinh xinh đẹp, hát hay, múa giỏi, dẫn chương trình có duyên, lại rất nhiệt tình với phong trào nên được nhiều chàng trai đem lòng tương tư. Ai cũng nghĩ, cô Bí thư chi đoàn sẽ làm vợ một anh chàng nào đó là cán bộ ở địa phương. Vậy mà đùng một cái, cô tuyên bố, người cô chọn để chung gối chung chăn là chàng sĩ quan trẻ về địa phương làm công tác dân vận. Đám cưới của họ được tổ chức năm 2003. Là người phụ nữ năng động, có năng lực nên chị Sinh thăng tiến trong sự nghiệp khá nhanh. Từ Bí thư chi đoàn ấp lên Phó bí thư xã đoàn, rồi Bí thư xã đoàn, Phó chủ tịch UBND xã. Tháng 9-2011, chị được bổ nhiệm chức Chủ tịch UBND xã. Hai vợ chồng đã có con gái đầu lòng 8 tuổi, học giỏi, chăm ngoan.
|
Gái đảm Củ Chi gói bánh chưng, bánh tét “bắc nhịp cầu duyên” ở Sư đoàn 9. Ảnh: Sư Đoàn. |
Một người nữa, cũng làm chồng của lãnh đạo địa phương. Đó là Trung tá Nguyễn Việt Tấn, Trưởng ban Dân vận. Vợ anh – chị Võ Thị Thu Hồng hiện là Phó chủ tịch UBND xã Nhuận Đức. Anh chị có 2 con trai 5 tuổi và 2 tuổi. Vợ anh Tấn trước đây công tác ở Khu di tích địa đạo Củ Chi.
Đến đây thì xin “mở ngoặc” một chút để chia sẻ thêm với bạn đọc. Rằng một trong những cái nôi “cung cấp” gái đảm Củ Chi cho trai Sư 9 chính là Khu di tích địa đạo Củ Chi. Ngoài vợ chồng anh Tấn – chị Hồng còn mấy cặp nữa. Có một số cặp thì đang “ngấp nghé” tìm hiểu. Gái Củ Chi phần lớn là đẹp. Gái Củ Chi làm ở khu du lịch thì đương nhiên là phải đẹp. Vậy làm sao mà mấy anh chàng sĩ quan nhà ta “tán” được. Lý giải “bí kíp” này, anh Tấn thổ lộ: “Bộ đội Sư đoàn 9 học lịch sử, truyền thống đơn vị và địa phương rất kỹ nên khi gặp cán bộ, nhân viên, hướng dẫn viên trong khu di tích, các chàng nhà ta trổ tài bằng vốn kiến thức sử học – văn hóa của mình. Mà người làm công tác bảo tồn lịch sử - văn hóa, ai mà chả khoái khi gặp được những vị khách am hiểu về chuyên môn của mình như thế. Nhất là những vị khách tham quan lại là người mặc quân phục!”.
Sướng như… làm rể Củ Chi
Đại tá Nguyễn Văn Dũng nhẩm tính sơ sơ, có độ hai phần ba các chàng rể Củ Chi hiện nay đã được bố mẹ vợ cho đất, làm nhà, hỗ trợ mọi mặt ổn định cuộc sống. Trong bối cảnh vấn đề nhà ở cho gia đình cán bộ, sĩ quan trẻ đang là bài toán nan giải ở nhiều đơn vị thì các gia đình quân nhân ở đây có cơ sở vững chắc tuyệt vời để các chàng rể yên tâm công tác. Và đây chính là nguyên do cho cái sự dông dài mà tôi đã dẫn ở đầu bài viết. Lý do chính để con gái Củ Chi thích chọn sĩ quan trẻ làm chồng là bởi “dòng máu anh hùng” trong mỗi gia đình. Hầu hết các gia đình gả con gái cho bộ đội đều là gia đình cách mạng, có công với nước. Khi con gái đến tuổi “cập kê”, thấy bóng quân phục đến nhà là gia đình tin tưởng, quý mến. Thậm chí có một số cụ ông, cụ bà bây giờ thấy sĩ quan trẻ đến nhà, vẫn gọi bằng cái tên trìu mến ngày xưa là “Bộ đội giải phóng”. Thời trẻ, các má, các cô anh hùng trong chiến đấu, đào hầm nuôi giấu cán bộ… nên lớp con cháu hôm nay cũng tiếp nối mạch nguồn ấy. Họ đem lòng cảm mến bộ đội như một lẽ tự nhiên. Ví như câu chuyện tình đẹp của Trung tá Nguyễn Việt Tấn và Phó chủ tịch xã Nhuận Đức ngày trước. Lần ấy sau khi được anh chàng sĩ quan trẻ ngỏ lời, chị Hồng về nhà thưa chuyện với ba má. “Nó làm nghề gì mà coi bộ mày thương nó dữ hén? Muốn quen thằng nào thì phải đưa về ba má mày coi có được thì mới tiến xa hơn”. Chị Hồng thưa với ba má, chàng trai mình đem lòng thương nhớ là anh sĩ quan trẻ Sư đoàn 9. Nghe vậy, ba chị cười rổn rảng: “Bộ đội thì tao ưng. Bữa nào dẫn nó về đây nhậu chơi nghen”.
Cưới nhau xong, anh Tấn, chị Hồng được ba má cho 1000m2 đất và hỗ trợ tiền xây nhà. Vợ chồng anh Vũ Thanh Toản – chị Nguyễn Thị Bắc Sinh cũng được ba má hỗ trợ xây cho một căn nhà tươm tất trên diện tích đất 150m2. Nhiều hộ gia đình quân nhân khác cũng có chung niềm vui như vậy. Sau khi đôi trẻ cưới nhau, ba má cắt cho một mảnh đất để dựng nhà. Sinh con ra được ông bà bế ẵm, chăm sóc. Sướng như thế nên chàng rể nào cũng sống có đạo hiếu, tình nghĩa, trước sau vẹn toàn. Cho đến nay, tất cả các gia đình quân nhân làm rể Củ Chi đều là những gia đình văn hóa, gương mẫu ở địa phương. Bản thân các chàng rể đều phấn đấu hoàn thành tốt và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Quân gửi ở trong dân nên hoạt động kết nghĩa, công tác dân vận của Sư đoàn 9 gặp rất nhiều thuận lợi, được cấp ủy Đảng, chính quyền và đoàn thể địa phương hết lòng giúp đỡ. Vào mùa đón chiến sĩ mới, tiễn quân nhân xuất ngũ hay các dịp lễ, tết, ngày truyền thống đơn vị, chị em phụ nữ Củ Chi (trong đó có những bà vợ của các cán bộ, sĩ quan) lại mang nếp, lá dong, lương thực thực phẩm vào gói bánh tặng bộ đội. Thời chiến tranh, nữ du kích Củ Chi ai cũng biết gói bánh chưng, bánh tét tặng bộ đội. Ngày nay, các thôn nữ Củ Chi cũng không thua kém thế hệ các bà, các má, các cô ở khoản khéo tay, hay làm và nhất là cái khoản… kén chồng.
Lẽ ra câu chuyện về làm rể “Đất thép” đã có thể dừng lại ở đây, nhưng lúc tôi bắt tay các anh chỉ huy và mấy chị em phụ nữ Củ Chi chuẩn bị ra về thì Trung tá Trần Lê Dũng, Chính ủy Trung đoàn 1 gọi với theo: “Chàng thiếu úy này cũng sắp làm đám cưới với con gái Củ Chi đây”. Trung tá Dũng vừa nói vừa khoác vai anh chàng thiếu úy trẻ măng đến trước mặt tôi. Đó là Võ Thanh Tới, cán bộ của Đại đội 16. Tới vừa mới báo cáo với chỉ huy đơn vị, xin phép được xây dựng gia đình với thôn nữ Hà Yến Ngọc, ở xã Phú Hòa Đông. Nghe đâu Ngọc cũng xinh gái lắm. Tới yêu Ngọc đã được 5 năm sau một lần đi huấn luyện bơi vượt sông, tình cờ gặp thôn nữ “Đất thép” đi làm đồng. Ngày đó, Tới đang là anh binh nhất. Bây giờ, khi Tới là thiếu úy thì Ngọc cũng đã có bằng dược sĩ. Đôi trẻ dự tính sau khi làm đám cưới, Ngọc sẽ làm nghề kinh doanh thuốc Tây gần đơn vị để tiện chăm sóc “đức lang quân”.
Tưởng như vậy cũng là đủ nữa rồi, nhưng Đại tá Nguyễn Văn Dũng còn quả quyết thêm: “Tưởng anh hỏi về những cặp đã nên vợ nên chồng chứ nếu viết cả những cặp đang hẹn hò và sắp đi chụp ảnh cưới thì nhiều lắm. Tính xêm xêm cũng đang có gần chục cặp nữa. Thôi, để bữa sau đi”.




