Lần cuối bên mẹ
Chiều ấy, biển Đất Đỏ lặng hơn mọi ngày. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mái nhà tranh nhỏ nơi gia đình Võ Thị Sáu sinh sống. Sáu bước vào sân, đôi chân còn lấm bụi đường. Thấy con gái về, mẹ mỉm cười hiền hậu, nhưng trong ánh mắt vẫn thấp thoáng nỗi lo.
Mẹ đặt bát cơm nóng lên bàn, nhẹ nhàng bảo:
– Con ăn đi, dạo này gầy quá.
Sáu ngồi xuống, gắp vài miếng rau, nhưng ánh mắt cứ nhìn xa xăm. Mẹ hiểu con gái đang mang trong lòng điều gì đó.
– Con lại sắp đi phải không?
Sáu khẽ gật đầu.
– Dạ… con phải đi, mẹ.
Một khoảng lặng bao trùm căn nhà nhỏ. Chỉ còn tiếng sóng biển vọng từ xa.
Mẹ nắm lấy bàn tay con gái. Đó vẫn là bàn tay nhỏ bé ngày nào, nhưng giờ đã chai sạn vì những ngày làm liên lạc, gùi gạo, đưa thư cho cách mạng.
– Con còn nhỏ lắm…
Sáu mỉm cười:
– Con còn nhỏ, nhưng nước mình đang đau. Nếu ai cũng sợ thì bao giờ quê hương mới được bình yên hả mẹ?
Người mẹ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe. Bà biết mình không thể giữ con ở lại. Từ lâu, bà đã hiểu trong trái tim cô gái ấy luôn cháy bỏng một tình yêu đất nước lớn hơn cả tuổi xuân của mình.
Mẹ đứng dậy, lấy chiếc khăn rằn cẩn thận quàng lên vai con.
– Đi thì đi cho trọn nghĩa với quê hương. Mẹ chỉ mong con giữ gìn sức khỏe.
Sáu ôm lấy mẹ. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, chị cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc của vòng tay mẹ.
– Nếu… nếu con không trở về…
Mẹ khẽ đặt tay lên môi con:
– Đừng nói vậy.
Sáu nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng bình tĩnh:
– Nếu con không về, mẹ đừng khóc nhiều. Con chỉ tiếc là chưa kịp báo hiếu mẹ. Nhưng con tin sẽ có ngày đất nước mình độc lập. Ngày đó, mẹ hãy coi như con vẫn đang ở bên mẹ.
Người mẹ không nói thêm lời nào. Bà ôm con thật chặt, như muốn giữ lại cả tuổi thơ của đứa con gái bé nhỏ.
Khi trời vừa nhá nhem, Sáu khoác chiếc túi vải lên vai. Chị quay lại nhìn căn nhà lần cuối. Mẹ đứng trước hiên, lặng lẽ dõi theo bóng con khuất dần trên con đường làng.
Không ai biết đó là cuộc chia tay cuối cùng.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Hình ảnh người con gái tuổi mười sáu, mười bảy với nụ cười trong sáng và ý chí kiên cường đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước. Còn trong ký ức của người mẹ, Võ Thị Sáu mãi là cô con gái nhỏ đã rời mái nhà năm ấy, mang theo tình yêu gia đình hòa cùng tình yêu Tổ quốc.


