Cựu chiến binh

LẦN ĐẦU NÉM LỰU ĐẠN

LẦN ĐẦU NÉM LỰU ĐẠN

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LẦN ĐẦU NÉM LỰU ĐẠN

Tôi là Vũ Văn Đạo. Trong quãng đời quân ngũ, có nhiều “lần đầu” khiến người lính nhớ mãi: lần đầu hành quân dài, lần đầu gác đêm, lần đầu xa nhà. Nhưng với tôi, một dấu mốc rất đặc biệt là cảm giác lần đầu tham gia nội dung ném lựu đạn trong những ngày huấn luyện.

Hồi ấy tôi còn là tân binh. Mọi thứ đều mới mẻ, từ nếp sinh hoạt đến những nội dung huấn luyện chưa từng trải qua. Trước ngày tập ném, cả đơn vị được phổ biến kỹ về an toàn, nhắc nhở phải bình tĩnh, chấp hành nghiêm mệnh lệnh. Nghe cán bộ nói, tôi gật đầu liên tục, nhưng trong lòng vẫn có chút hồi hộp. Không phải sợ hãi đến run rẩy, mà là cảm giác căng thẳng của người lần đầu đối diện với điều nghiêm túc và trách nhiệm.

Sáng hôm ấy, thao trường yên tĩnh hơn thường ngày. Trời nắng nhẹ, gió thổi đều. Anh em đứng thành hàng, ai nấy đều trầm lại. Tôi nhìn sang đồng đội, thấy những gương mặt quen thuộc nhưng ánh mắt ai cũng tập trung. Không còn những câu đùa vui thường thấy, thay vào đó là sự nghiêm túc rất “lính”.

Khi đến lượt mình, tim tôi đập nhanh hơn. Tôi bước lên vị trí theo hiệu lệnh, mọi động tác đều cố gắng làm thật chắc chắn. Trong khoảnh khắc chờ đợi, tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình. Đầu óc tôi thoáng nghĩ đến gia đình, đến những ngày ở quê, rồi nhanh chóng quay về thực tại. Tôi tự nhủ: bình tĩnh, làm đúng những gì đã được học.

Giây phút ấy trôi qua rất nhanh. Khi nội dung hoàn thành, tôi đứng lặng một chút, rồi nghe cán bộ gọi tên, ra hiệu an toàn. Lúc đó, cảm giác đầu tiên trong tôi không phải là sợ, mà là nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì mình đã vượt qua được thử thách đầu tiên, vì đã giữ được bình tĩnh như lời dặn.

Trở về hàng ngũ, tôi thấy hai bàn tay mình hơi ướt mồ hôi. Đồng đội khẽ nhìn tôi, gật đầu cười. Không cần nói nhiều, ai cũng hiểu cảm giác của nhau. Đến lượt người khác, tôi đứng nhìn và chợt nhận ra: những gì tưởng như rất đáng sợ, khi được chuẩn bị kỹ và làm đúng quy định, lại trở thành một bài học rèn luyện bản lĩnh.

Buổi trưa hôm ấy, trong giờ nghỉ, anh em tân binh ngồi lại với nhau, nhắc đến cảm giác lúc đứng trên thao trường. Người nói tim đập nhanh, người bảo tay run nhẹ, có người cười bảo lúc xong thấy người nhẹ hẳn. Tôi cũng kể lại cảm giác của mình, và tất cả đều bật cười. Tiếng cười ấy xóa đi căng thẳng, thay bằng sự gắn bó rất tự nhiên.

Những ngày sau, chúng tôi tiếp tục huấn luyện, tiếp tục làm quen với những nội dung mới. Cảm giác hồi hộp ban đầu dần nhường chỗ cho sự tự tin. Tôi hiểu ra rằng, quân ngũ không chỉ rèn sức khỏe, mà còn rèn tâm lý và bản lĩnh. Mỗi thử thách là một bước trưởng thành.

Nhiều năm trôi qua, khi nhớ lại lần đầu ném lựu đạn, tôi không nhớ chi tiết thao tác, mà nhớ rõ nhất là cảm xúc: hồi hộp, tập trung, rồi nhẹ nhõm và tự hào. Đó là khoảnh khắc tôi cảm nhận rõ mình đang thay đổi, đang lớn lên trong môi trường kỷ luật và trách nhiệm.

Với tôi, kỷ niệm ấy không ồn ào, không kịch tính, nhưng rất sâu. Nó nhắc tôi nhớ về thời tân binh bỡ ngỡ, về sự động viên thầm lặng của đồng đội, và về bài học đầu tiên: giữ bình tĩnh, tin vào huấn luyện, tin vào tập thể. Một ký ức giản dị, nhưng theo tôi suốt chặng đường đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn