Lần đầu nổ súng
Lần đầu nổ súng
Tôi còn nhớ lần đầu tiên mình bóp cò súng. Tay run đến mức phải siết chặt mới giữ được. Khi tiếng súng vang lên, tai tôi ù đi, tim đập dồn dập. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, không kịp suy nghĩ gì nhiều. Chỉ biết làm theo mệnh lệnh của chỉ huy. Sau loạt đạn đó, tôi ngồi thở dốc, người như mất hết sức. Tôi nhìn sang đồng đội, ai cũng căng thẳng như mình. Lúc ấy tôi hiểu, người lính không phải không sợ. Mà là biết sợ nhưng vẫn phải tiến lên. Đó là điều tôi nhớ mãi suốt đời.



