Làn khói bếp giữa vùng lửa đạn-NDC
Tôi là Bùi Văn Khánh. Năm 1969, tôi 20 tuổi, tham gia lực lượng hậu cần tại một căn cứ ở miền Đông Nam Bộ. Nghe thì có vẻ “ít chiến đấu”, nhưng thực ra hậu cần là nơi không bao giờ được phép gián đoạn. Không có gạo, không có thuốc, không có đạn – thì tiền tuyến cũng không thể trụ vững.
Tôi là Bùi Văn Khánh. Năm 1969, tôi 20 tuổi, tham gia lực lượng hậu cần tại một căn cứ ở miền Đông Nam Bộ.
Nghe thì có vẻ “ít chiến đấu”, nhưng thực ra hậu cần là nơi không bao giờ được phép gián đoạn. Không có gạo, không có thuốc, không có đạn – thì tiền tuyến cũng không thể trụ vững.
Căn cứ của chúng tôi nằm sâu trong rừng. Ban ngày tuyệt đối im lặng, ban đêm mới nhóm bếp nấu cơm, rang sấy lương thực và chuẩn bị hàng chuyển đi. Khói bếp phải được che rất kỹ, chỉ cần sơ suất là máy bay trinh sát có thể phát hiện ngay.
Tôi còn nhớ một đêm mưa lớn, kho gạo bị ngập một góc do bom đánh gần đó. Cả tổ chúng tôi phải thức trắng, tát nước, kê bao, vừa làm vừa lo địch quay lại. Có đồng đội vừa làm vừa cười:
“Gạo ướt thì mình sấy lại, chứ người mình ướt thì vẫn phải đi tiếp.”
Câu nói nghe đơn giản nhưng lúc đó lại tiếp thêm sức mạnh rất lớn. Chúng tôi hiểu rằng từng nắm gạo, từng bao hàng đều có thể quyết định sự sống còn của cả đơn vị ngoài mặt trận.
Sau này trở về quê, mỗi lần nhìn khói bếp chiều bay lên, tôi lại nhớ căn cứ năm xưa – nơi chúng tôi vừa là người nấu ăn, vừa là người giữ nhịp sống cho cả chiến trường.
“Thời hoa lửa” trong tôi không chỉ là tiếng súng, mà còn là làn khói bếp lặng lẽ giữa rừng sâu, âm thầm mà không thể thiếu.



