Bài viết

Lặng im giữa tiếng bom

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lặng im giữa tiếng bom

Đêm xuống, làng quê chìm trong một màu tối đặc quánh. Không còn ánh đèn, không còn tiếng cười, chỉ còn tiếng gió lùa qua những hàng tre và… tiếng bom vọng lại từ phía xa.

Tôi ngồi co mình trong căn hầm đất chật hẹp, bên cạnh là mẹ. Bàn tay mẹ nắm chặt tay tôi, ấm mà run. Mỗi lần tiếng nổ dội đến, lòng đất rung lên, bụi rơi lả tả từ mái hầm xuống tóc, xuống vai. Tôi muốn khóc, nhưng không dám. Mẹ đã dặn:
“Im lặng nghe con… chỉ cần qua đêm thôi…”

Bên trên, thế giới như đang vỡ ra từng mảnh.

Nhưng lạ thay, giữa những âm thanh dữ dội ấy, trong hầm lại là một khoảng lặng kỳ lạ. Không ai nói với ai lời nào. Chỉ có tiếng thở, khẽ và gấp. Chỉ có nhịp tim đập trong lồng ngực, rõ ràng đến mức tưởng như có thể nghe thấy của nhau.

Ở góc hầm, bà cụ hàng xóm ngồi lần tràng hạt, môi mấp máy mà không thành tiếng. Một đứa bé ngủ thiếp đi trong lòng mẹ, dù bên ngoài vẫn là tiếng bom dồn dập. Có lẽ nó đã quen… hoặc cũng có thể, trong giấc ngủ, nó tìm được một nơi yên bình hơn.

Tôi chợt nhận ra, cái lặng im này không phải vì không có âm thanh, mà là vì con người ta đang cố giữ lấy một điều gì đó mong manh—sự bình tĩnh, sự sống, và cả niềm tin.

Một tiếng nổ lớn hơn tất cả, làm căn hầm rung lên dữ dội. Mẹ kéo tôi sát vào lòng. Tôi nhắm mắt lại, lần đầu tiên thấy sợ hãi đến nghẹt thở. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc ấy, tôi lại nghe thấy giọng mẹ, rất khẽ, gần như là hơi thở:

“Có mẹ đây rồi…”

Chỉ một câu nói thôi, nhưng khiến mọi thứ như lắng xuống.

Tiếng bom vẫn còn đó. Chiến tranh vẫn chưa dừng lại. Nhưng trong vòng tay mẹ, trong sự im lặng của những con người cùng trú ẩn, tôi hiểu rằng: vẫn còn một nơi không bị phá vỡ – đó là tình người.

Đêm ấy dài vô tận.

Khi tiếng bom ngớt dần, mọi người vẫn ngồi yên, như chưa ai dám tin là mình còn sống. Một lúc lâu sau, mẹ mới khẽ buông tay tôi, thì thầm:

“Qua rồi…”

Tôi ngước nhìn lên miệng hầm, nơi có một vệt sáng yếu ớt len vào. Bên ngoài, có thể vẫn là khói, là đổ nát. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi thấy lòng mình nhẹ đi.

Giữa tiếng bom, chúng tôi đã lặng im để đi qua nỗi sợ.

Và cũng chính trong sự lặng im ấy, chúng tôi học cách mạnh mẽ hơn từng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn