Bài viết

Lặng thầm mà rực cháy

Câu chuyện Dưới ánh đèn không ngủ khắc họa hình ảnh Hà Huy Tập trong những đêm dài âm thầm cống hiến cho cách mạng. Qua những chi tiết giản dị như ngọn đèn dầu, trang giấy, căn phòng nhỏ, người đọc cảm nhận rõ sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm lớn lao của ông. Nhân vật hiện lên không ồn ào mà sâu sắc, bền bỉ như một ngọn lửa cháy lặng lẽ trong đêm. Câu chuyện không chỉ nói về một con người mà còn gợi mở cả một thời kỳ lịch sử đầy thử thách. Từ đó, tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc về ý chí và

Hà Tĩnh25/04/2026Trần Thị Tân Huyền (Chi đoàn Trường Tiểu học Thạch Hạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm buông xuống rất chậm.

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu vàng đục chao nghiêng theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Bóng người in lên vách, dài và mảnh, như đang gánh cả một nỗi trăn trở lớn lao.

Ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ là Hà Huy Tập. Trước mặt ông là những trang giấy chi chít chữ. Mực còn chưa khô, nhưng suy nghĩ đã đi xa hơn những dòng chữ ấy rất nhiều.

Ngoài kia, thành phố ngủ. Nhưng trong căn phòng này, một trí tuệ vẫn thức.

Ông dừng bút, ngẩng đầu. Ánh mắt hướng về khoảng tối phía ngoài cửa sổ, như đang nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc để thấy một ngày mai còn rất xa. Rồi ông khẽ nói, như nói với chính mình:
– Con đường này… dù khó đến đâu cũng phải đi.

Tiếng bút lại sột soạt trên giấy.Một người đồng chí bước vào, khẽ khàng:
– Anh nên nghỉ một chút. Đã mấy đêm rồi anh chưa ngủ.

Hà Huy Tập mỉm cười:
– Khi đất nước chưa yên, làm sao mình yên được?

Câu trả lời nhẹ nhàng, nhưng đủ khiến người nghe lặng đi.

Ngoài kia, gió vẫn thổi. Cánh cửa khẽ rung. Ngọn đèn dầu chập chờn, tưởng chừng có thể tắt bất cứ lúc nào. Nhưng lạ thay, nó vẫn cháy. Như chính con người đang ngồi đó – lặng lẽ mà bền bỉ.Những ngày sau, công việc dồn dập. Tài liệu được chuyển đi, những cuộc họp diễn ra trong bí mật. Mỗi quyết định đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng rất nhiều.

Có người hỏi:
– Anh có bao giờ thấy mệt không?

Ông nhìn họ, ánh mắt bình thản:
– Mệt chứ. Nhưng nghĩ đến nhân dân, lại thấy mình chưa được phép dừng lại.Rồi một ngày, biến cố ập đến.

Tin dữ lan nhanh như một cơn gió độc. Căn phòng quen thuộc bỗng trống vắng. Chiếc bàn vẫn còn đó. Ngọn đèn dầu vẫn còn đó. Nhưng người ngồi bên nó thì không.

Người ta kể lại rằng, trong lần cuối bị vây bắt, Hà Huy Tập vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Không hoảng loạn. Không tìm cách chạy trốn bằng mọi giá. Như thể ông đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu.

Đêm hôm ấy, căn phòng nhỏ không còn ánh đèn.

Nhưng ở một nơi khác – trong ký ức của những người đồng chí, trong trái tim của những người dân – một ánh sáng khác lại bừng lên.

Không còn là ánh đèn dầu mong manh.

Mà là một ngọn lửa.Ngọn lửa của lý tưởng.
Ngọn lửa của niềm tin.
Ngọn lửa không bao giờ tắt.

Nếu có một ngày nào đó, bạn nhìn thấy một ánh đèn nhỏ le lói trong đêm tối, hãy nhớ rằng: đã từng có những con người như Hà Huy Tập, lặng lẽ thắp lên ánh sáng ấy – để soi đường cho cả một dân tộc đi tới bình minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn