LẶNG THẦM TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
Sự tri ân của người lính không ồn ào, mà lặng thầm, bền bỉ, thể hiện qua những hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Tri ân, với Phạm Thanh Tịnh, chưa bao giờ là những lời nói lớn lao hay những cử chỉ phô trương. Sự tri ân của người lính già diễn ra trong lặng thầm, kín đáo, nhưng sâu sắc và bền bỉ theo năm tháng.
Mỗi dịp đến ngày Thương binh – Liệt sĩ, hay những ngày lễ lớn của đất nước, ông thường dành thời gian đến nghĩa trang liệt sĩ. Trước những hàng bia mộ thẳng tắp, ông đứng lặng rất lâu. Không cần lời khấn cầu, chỉ một nén hương, một cái cúi đầu cũng đủ để gửi gắm lòng biết ơn vô hạn.
Có những ngôi mộ không tên, có những tấm bia chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng thông tin. Nhưng với ông, tất cả đều là đồng đội. Những người ấy, dù không còn tên tuổi hay gia đình chờ đợi, vẫn là những người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Sự tri ân của Phạm Thanh Tịnh còn thể hiện trong cách ông sống. Ông sống giản dị, gương mẫu, luôn giữ gìn phẩm chất người lính. Bởi ông tin rằng, sống tốt, sống có ích chính là cách tri ân thiết thực nhất đối với những người đã hy sinh.
Trong công tác xã hội, ông luôn quan tâm đến gia đình liệt sĩ, thương binh, những người chịu nhiều mất mát sau chiến tranh. Dù là việc nhỏ, ông cũng làm bằng tất cả sự chân thành. Ông cho rằng, mỗi hành động giúp đỡ là một lời cảm ơn gửi đến những người đã khuất.
Khi kể chuyện cho con cháu, ông không bao giờ quên nhắc đến đồng đội. Ông muốn thế hệ sau hiểu rằng, hòa bình hôm nay là kết quả của sự hy sinh tập thể, chứ không phải công lao của riêng ai. Sự tri ân, vì thế, cần được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Lặng thầm tri ân không cần ồn ào, nhưng cần bền bỉ. Với Phạm Thanh Tịnh, chừng nào còn sống, chừng đó ông còn nhắc nhớ, còn biết ơn. Đó là cách ông giữ cho ký ức về những người đã khuất luôn sống mãi trong lòng người ở lại.



