LẤP HỐ BOM NĂM
Bà Ninh Thị Dung - cô gái thanh niên xung phong từng lấp hố bom và nuôi dưỡng bộ đội trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
LẤP HỐ BOM NĂM ẤY
Một buổi chiều đầu năm 2026, Chi đoàn thôn An Bình, xã Lai Khê đến thăm bà Ninh Thị Dung – cô gái thanh niên xung phong từng lấp hố bom và nuôi dưỡng bộ đội trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng đã bê tông hóa, yên bình đến lạ. Ít ai biết, mảnh đất này từng oằn mình trong khói lửa.
Bà Dung năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói còn nguyên sự rắn rỏi. Bà kể, năm mười tám tuổi, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, bà cùng nhiều cô gái trong làng hăng hái đăng ký tham gia thanh niên xung phong. Khi ấy, Lai Khê là vị trí trọng yếu, thường xuyên hứng chịu bom đạn. Mỗi trận oanh tạc đi qua, mặt đường chi chít hố bom, cản trở giao thông, tiếp tế cho tiền tuyến.
“Bom vừa dứt là chúng tôi ra đường,” bà chậm rãi nhớ lại. Những bàn tay con gái còn non trẻ cuốc đất, xúc cát, san lấp từng hố bom giữa đêm tối. Có hôm đất còn nóng, khói chưa tan, nhưng ai cũng chỉ nghĩ một điều: phải thông đường cho bộ đội hành quân. Sự sống và cái chết cách nhau trong gang tấc, nhưng không ai chùn bước.
Ngoài việc lấp hố bom, bà và các chị em còn thay nhau nấu cơm, giặt giũ, chăm sóc thương bệnh binh. Những bữa ăn đạm bạc, những bát nước chè xanh giữa đêm hành quân cũng đủ làm ấm lòng người lính trẻ. Trong gian khó, tình đồng đội và tình quân dân trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất.
“Chúng tôi sợ chứ,” bà cười hiền, “nhưng tuổi trẻ khi ấy như có lửa trong tim.” Chính tình yêu nước và niềm tin vào ngày thống nhất đã giúp họ vượt qua tất cả.
Chiều xuống dần, tiếng chuyện trò trong căn nhà nhỏ vẫn râm ran. Các đoàn viên lặng nghe, trong lòng dâng lên niềm tự hào và biết ơn. Những hố bom năm ấy đã được lấp đầy từ lâu, nhưng ký ức về một thời hoa lửa, về cô gái Ninh Thị Dung năm xưa, vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm ỉ, truyền tiếp sức mạnh cho thế hệ hôm nay.



