LẤY THÂN LÀM SÚNG, LẤY CHÍ ĐÚC THÀNH CÔNG
Trong toán học, một điểm tựa vững chắc có thể nhấc bổng cả thế giới. Trong chiến tranh, điểm tựa của người lính chính là đồng đội. Nhưng tại thung lũng Điện Biên năm xưa, có một người chiến sĩ đã tự biến cơ thể mình thành điểm tựa cho nòng súng, để đạn bay thẳng vào quân thù. Anh hùng Bế Văn Đàn – người lấy thân làm giá súng – chính là nhân chứng cho một thời đại mà lòng người còn cứng hơn thép nguội, nơi sự hy sinh trở thành một loại nghệ thuật của lòng quả cảm.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931 tại xã Quang Trọng, huyện Quảng Uyên (nay thuộc huyện Quảng Hòa), tỉnh Cao Bằng. Ông là người dân tộc Tày, lớn lên trong truyền thống yêu nước của quê hương cách mạng. Năm 1948, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn cầm cự, chàng thanh niên Bế Văn Đàn xung phong nhập ngũ.
Ông tham gia nhiều chiến dịch lớn và luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một người liên lạc. Với bản tính nhanh nhẹn, trung thực và ý thức kỷ luật cao, Bế Văn Đàn luôn được đơn vị tin tưởng giao phó những nhiệm vụ quan trọng, xuyên qua làn đạn để đưa mệnh lệnh đến từng mũi tấn công.
Tháng 12 năm 1953, trong chiến dịch Đông Xuân, đơn vị của Bế Văn Đàn có nhiệm vụ chặn đánh địch tại Mường Pồn. Quân Pháp huy động hỏa lực mạnh nhằm nghiền nát trận địa của ta. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt, nhiều chiến sĩ đã hy sinh. Khi đó, khẩu đại liên của đơn vị không có chỗ đặt vì địa hình hiểm trở và quân số hao hụt, trong khi quân địch đang ồ ạt tiến lên.
Chứng kiến đồng đội hy sinh, Bế Văn Đàn đã không ngần ngại lao đến, cầm lấy hai chân súng đại liên và đặt lên đôi vai mình. Ông hét lớn: "Bắn đi! Vì nhân dân, vì Đảng, hãy bắn thẳng vào mặt chúng nó!". Đồng đội ngần ngại vì sức nóng và độ rung của súng có thể làm nát vai anh, nhưng trước ánh mắt kiên định của Bế Văn Đàn, khẩu đại liên đã khạc lửa. Đôi vai ấy đã đứng vững như bàn thạch dưới sức nặng và độ giật của súng cho đến khi quân địch bị đẩy lùi. Bế Văn Đàn đã hy sinh khi trên vai vẫn còn in hằn dấu tích của nòng súng nóng hổi.
Bế Văn Đàn đã dùng vai mình làm giá súng cho đồng đội, còn chúng ta hôm nay đang dùng đôi vai mình để gánh vác điều gì? Với người trẻ, đó có thể là gánh vác tương lai gia đình, gánh vác trách nhiệm xã hội hay đơn giản là làm "điểm tựa" cho bạn bè lúc khó khăn. Tinh thần của Bế Văn Đàn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự đoàn kết: Khi mỗi người sẵn sàng làm "giá súng" cho người khác, không có pháo đài nào là không thể vượt qua.


