LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Chiều tháng 3 năm 1954.
Trên những ngọn đồi của Điện Biên, khói súng phủ kín cả một khoảng trời.
Tiếng đại bác từ trận địa vọng đến từng hồi. Đất đá rung lên dưới chân những người lính trẻ. Họ đã chiến đấu suốt nhiều ngày đêm, nhưng trước mắt vẫn là những cứ điểm kiên cố của quân Pháp.
Trong đoàn quân ấy có một người lính tên Phan Đình Giót.
Anh sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo.
Như rất nhiều người lính thời ấy, anh ra trận khi tuổi đời còn trẻ.
Điện Biên Phủ là trận chiến mà anh biết sẽ vô cùng khốc liệt.
Nhưng anh vẫn cùng đồng đội tiến lên.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954.
Trận Him Lam bắt đầu.
Quân ta tiến công cứ điểm trong tiếng pháo dồn dập.
Phan Đình Giót cùng đồng đội lao lên phía trước.
Địch chống trả quyết liệt.
Những làn đạn từ lô cốt liên tục trút xuống.
Nhiều chiến sĩ bị thương.
Nhưng đội hình vẫn tiến lên.
Trong lúc trận chiến đang ở thời điểm quyết liệt nhất, một khẩu súng máy của địch từ lô cốt bất ngờ bắn dữ dội, chặn đường tiến của quân ta.
Những người lính phía trước không thể tiếp tục tiến lên.
Phan Đình Giót bị thương.
Nhưng anh vẫn cố gắng bò về phía trước.
Đồng đội gọi:
– Giót! Quay lại! Cậu bị thương rồi!
Anh không dừng lại.
Phía trước là lỗ châu mai đang nhả đạn.
Phía sau là những người đồng đội đang chờ đợi.
Anh hiểu rằng nếu khẩu súng máy ấy còn hoạt động, rất nhiều người sẽ tiếp tục ngã xuống.
Trong giây phút quyết định, Phan Đình Giót dùng chính thân mình lao lên, bịt kín lỗ châu mai.
Hỏa lực của địch bị chặn lại.
Những người lính phía sau lập tức tiến lên.
Cứ điểm Him Lam được đánh chiếm.
Nhưng người lính trẻ ấy đã không thể đứng dậy nữa.
Anh hy sinh khi mới 32 tuổi.
Sau trận chiến, đồng đội tìm thấy anh giữa chiến hào.
Một người lính trẻ ngồi xuống bên cạnh, bàn tay run run nắm lấy bàn tay người đồng đội.
Không ai nói gì.
Bởi có những mất mát lớn đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Một người đã nằm lại.
Để những người khác được bước tiếp.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Điện Biên hôm nay không còn tiếng súng.
Những quả đồi năm xưa vẫn còn đó, nhưng dưới chân đồi là những con đường bình yên, những mái nhà, những hàng cây và những đứa trẻ đến trường.
Nếu Phan Đình Giót có thể nhìn thấy Điện Biên hôm nay, có lẽ điều anh mong muốn nhất không phải là người đời nhớ đến mình như một người anh hùng.
Có lẽ anh chỉ muốn biết rằng những người đồng đội của mình đã không hy sinh vô nghĩa.
Rằng đất nước đã có ngày hòa bình.
Rằng trẻ em Việt Nam được lớn lên mà không phải nghe tiếng súng.
Rằng những người lính năm xưa đã thực sự đổi tuổi trẻ của mình lấy một tương lai khác cho dân tộc.
Tôi từng nghĩ “anh hùng” là một điều gì đó rất lớn lao.
Nhưng khi đọc về những người lính của Điện Biên, tôi nhận ra:
Anh hùng đôi khi chỉ là một người bình thường đứng trước một lựa chọn không bình thường.
Phan Đình Giót cũng từng có gia đình.
Từng có những người thân để nhớ.
Từng có một cuộc đời phía trước.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh đã chọn đồng đội.
Chọn nhiệm vụ.
Và chọn Tổ quốc.
Tuổi trẻ của anh đã dừng lại trên một ngọn đồi năm 1954.
Còn tuổi trẻ của chúng ta được tiếp tục trên những con đường hòa bình hôm nay.
Đó là khoảng cách hơn nửa thế kỷ.
Nhưng cũng là một lời nhắc nhở rất gần:
Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Có người đã dùng cả tuổi xuân để bảo vệ nó.
Có người đã dùng máu của mình để mở đường cho nó.
Và có người, như Phan Đình Giót, đã dùng chính thân mình để giữ lấy sự sống cho đồng đội.
Thời gian có thể khiến chiến tranh lùi xa.
Nhưng ký ức về những con người của thời hoa lửa thì không nên bị lãng quên.
Bởi mỗi khi chúng ta được sống một ngày bình yên,
mỗi khi một đứa trẻ cắp sách đến trường,
mỗi khi những người trẻ được tự do theo đuổi ước mơ,
ở đâu đó trong những trang lịch sử,
vẫn có những người lính trẻ đang lặng lẽ nhắc chúng ta rằng:
Tuổi trẻ đẹp nhất không chỉ là tuổi trẻ được sống cho riêng mình, mà còn là tuổi trẻ biết mình đang sống vì điều gì.



