Lấy thơ địch vận làm “giấy thông hành”
Trong những năm kháng chiến chống Pháp ở Liên khu 5, đi đôi với việc tiến công địch bằng vũ trang, quân và dân ta còn đẩy mạnh hoạt động binh, địch vận như rải truyền đơn, gửi thư, dùng loa kêu gọi binh lính địch phản chiến, không đi càn quét giết hại đồng bào, đốt phá xóm làng, đặc biệt là kêu gọi quân ngụy bỏ hàng ngũ địch, trở về với nhân dân...
Trong những năm kháng chiến chống Pháp ở Liên khu 5, đi đôi với việc tiến công địch bằng vũ trang, quân và dân ta còn đẩy mạnh hoạt động binh, địch vận như rải truyền đơn, gửi thư, dùng loa kêu gọi binh lính địch phản chiến, không đi càn quét giết hại đồng bào, đốt phá xóm làng, đặc biệt là kêu gọi quân ngụy bỏ hàng ngũ địch, trở về với nhân dân.
Ở Mặt trận Quảng Nam-Đà Nẵng, nhà thơ Lưu Trùng Dương đã làm bài thơ nổi tiếng “Mấy lời tâm huyết gửi người lính ngụy”, có những câu:
Chim không đánh chim cùng một tổ
Trâu một chuồng không nỡ húc nhau
Cùng chung một giọt máu đào
Anh còn nhớ nước, nước nào
quên anh!...
…
Chỉ vì muốn diệt giặc Tây
Buộc lòng bộ đội phải vây diệt đồn
Nên súng nổ loa còn kêu gọi
Mong các anh cải hối bỏ đồn
Anh về Chính phủ khoan hồng
Ngày đêm làng xóm vẫn mong
anh về!...
Tại tỉnh Phú Yên, khi quân địch mở Chiến dịch Át-lăng, chiếm đóng nhiều nơi trong tỉnh, nhà thơ Nguyên Hồ làm bài thơ địch vận “Chờ mong anh về”, lấy lời người vợ gửi cho chồng là ngụy binh:
Đêm khuya bên ngọn đèn dầu
Em thương vì nước, em sầu vì anh
Nhà còn trang rưỡi giấy manh
Viết thư em gửi cho anh trong đồn
Từ ngày rời bỏ xóm thôn
Anh đi theo giặc, em buồn thâu canh…
Đau lòng em lắm anh ơi
Sao anh nhẹ dạ nghe lời thằng Tây
Anh nhìn khẩu súng trong tay
Bộ đồ anh mặc, đôi giày anh mang
Anh nhầm tưởng vậy là sang
Hay đâu hại nước hại làng anh đây
Khác nào quả ớt chín cây
Càng tươi ngoài vỏ càng cay trong lòng…
Nằm đêm em nghĩ cho cùng
Dấn thân theo giặc vào vòng binh đao
Gây nên xương trắng máu đào
Nồi da xáo thịt lòng nào không đau
Chi bằng suy kỹ nghĩ sâu
Nhanh tay anh bắn vào đầu thằng Tây
Rồi anh mang súng về đây
Xóm làng đang đợi, luống cày đang mong
Về đây, Chính phủ khoan hồng
Cho tình em thắm, cho lòng mẹ vui…
Các bài thơ nói trên được in li-tô, quay rô-nê-ô, viết tay, gửi cho lính ngụy, đọc qua loa phát thanh v.v.. rất có tác dụng. Nhiều lính ngụy nghe thơ, nhặt truyền đơn địch vận của ta, trở nên bớt hung hăng khi đi càn quét. Một số đã bỏ hàng ngũ địch về với nhân dân.
Ở Phú Yên, tại các cứ điểm địch Hồ Sơn, Núi Sầm, có một số lính ngụy bỏ đồn địch chạy ra vùng tự do. Một anh bị dân quân xét hỏi, anh ta rút trong túi áo ra một tờ truyền đơn địch vận có in bài thơ “Chờ mong anh về” của Nguyên Hồ. Anh ta nói là nhặt được tờ truyền đơn, anh ta giấu kỹ để chờ dịp mang ra vùng do cách mạng kiểm soát xem như “giấy thông hành” nếu bị xét hỏi. Anh lính ngụy được đón tiếp tử tế. Vài tuần lễ sau, tại các đồn địch ở Phú Yên đã có hàng chục lính ngụy ra vùng tự do, mang theo truyền đơn in thơ địch vận làm “giấy thông hành”.
Khi Tiểu ban địch vận tỉnh Phú Yên báo cáo tình hình này trước Hội nghị địch vận Liên khu 5 họp tại Nghĩa Hành, Quảng Ngãi thì được biết ở Quảng Nam-Đà Nẵng cũng có tình hình như ở Phú Yên.
Việc lính ngụy bỏ hàng ngũ địch mang truyền đơn có in các bài thơ địch vận làm “giấy thông hành” ra vùng tự do trở thành chuyện kể rất thú vị về công tác binh, địch vận ở chiến trường Liên khu 5 thời kháng chiến chống Pháp.



