Cựu chiến binh

Lê Bá Vượng

Càng về trưa, các căn phòng trong khu điều dưỡng dường như đã chìm vào giấc ngủ. Đi sâu vào trong khu điều dưỡng, chúng tôi bắt gặp một cựu chiến binh khác. Bác Lê Bá Vượng, năm nay 70 tuổi, nhưng bề ngoài vẫn toát ra vẻ minh mẫn, khỏe mạnh. Người bác cao và gầy hiện rõ những nếp nhăn trên mặt. Bác vào phòng cất đồ, niềm nở xếp ghế mời chúng tôi ngồi.

10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Càng về trưa, các căn phòng trong khu điều dưỡng dường như đã chìm vào giấc ngủ. Đi sâu vào trong khu điều dưỡng, chúng tôi bắt gặp một cựu chiến binh khác. Bác Lê Bá Vượng, năm nay 70 tuổi, nhưng bề ngoài vẫn toát ra vẻ minh mẫn, khỏe mạnh. Người bác cao và gầy hiện rõ những nếp nhăn trên mặt. Bác vào phòng cất đồ, niềm nở xếp ghế mời chúng tôi ngồi.

vnp-thuong-binh2.jpg

Bác Vượng kể về những kỷ niệm chiến đấu đầy gian khổ và khốc liệt. (Ảnh: Bảo Ngọc/Vietnam+)

Bác kể, bác đi bộ đội năm 1972, cuối năm vào chiến trường, đóng ở khu A Sầu - A Lưới (đường 14) - Bình Trị Thiên, sau đó thì bị thương. “Những năm bác đi bộ đội, mưa suốt từ tháng 5 đến tận tháng 12, giáp Tết mới vào mùa khô, không có nắng quần áo phải hơ trên bếp nấu cơm mới khô được. Cuối tháng 10, tháng 11 mưa bão kinh khủng, đêm đi hành quân dưới mưa tầm tã, vắt nhiều vô số kể, bò hết cả vào người," bác Vượng hồi tưởng những ngày gian khó.

Nghe bác kể, chúng tôi càng thấm thía hơn sự gian nan vất vả những ngày chiến đấu. Năm 1974, trong một trận đánh, bác bị thương nặng. Một viên đạn làm xẹp một bên phổi, vết thương này cũng làm 'chết' đi hơi thở khỏe mạnh của bác. Nhưng ngay cả khi mất đi một phần cơ thể, bác vẫn sống như một minh chứng cho tinh thần "tàn mà không phế."

Bác từng sống tại một trại thương binh ở Bắc Giang, sau đó xin chuyển về Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành để gần hơn với gia đình. Tại đây, bác cảm nhận được sự chăm sóc tận tình về vật chất lẫn tinh thần.

Mỗi ngày trôi qua ở trung tâm, bác Vượng sống trong sự quan tâm của nhà nước và xã hội. “Chúng tôi được cung cấp đầy đủ từ chăn, áo ấm đến các thiết bị giải trí như tivi, bếp điện. Khi đau ốm, Trung tâm đưa chúng tôi đi viện, có hộ lý chăm sóc," bác vui vẻ chia sẻ. Dẫu vậy, những ngày trái gió trở trời, vết thương ở phổi vẫn hành hạ bác. Những cơn đau làm bác khó thở, nhưng bác vẫn bình tĩnh chống chọi lại với bệnh tật.

Điều khiến bác Vượng hạnh phúc nhất không phải là vật chất mà là sự ghi nhận từ cộng đồng. Những món quà nhỏ trong ngày lễ, những lần ghé thăm ân cần từ các cá nhân, tổ chức đã làm dịu đi những cơn đau mà chiến tranh để lại.

Ở tuổi 70, bác Vượng vẫn là một biểu tượng của ý chí kiên cường, một nhân chứng sống về những ngày khốc liệt của dân tộc. Lá phổi còn lại của bác, dù không hoàn thiện, vẫn đong đầy hơi thở của lòng yêu nước, của niềm tự hào về một thời đã sống, đã chiến đấu vì quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Bá Vượng | Câu chuyện thời hoa lửa