Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Bình (1)

Sự hy sinh của Lê Bình và các đồng đội đã gây tiếng vang lớn, làm rung chuyển tinh thần quân đội Pháp tại Cần Thơ lúc bấy giờ. Để tưởng nhớ ông, nhân dân Cần Thơ khi ấy đã gọi chợ Cái Răng là "chợ Lê Bình", và ngày nay tên ông được đặt cho một phường tại quận Cái Răng, TP. Cần Thơ.

Cần Thơ02/02/2026Hà Hữu Sĩ - Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Lê Bình (tên thật là Lê Văn Bình).

Năm sinh: 1924.

Năm hy sinh: 12/11/1945.

Quê quán: Xã Sơn Tân, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:

TRẬN ĐÁNH CẢM TỬ TẠI CHỢ CÁI RĂNG

Những ngày tháng 11 năm 1945, không khí tại Cần Thơ vô cùng căng thẳng khi thực dân Pháp quay lại xâm lược Nam Bộ. Lúc bấy giờ, quân Pháp đã chiếm được thị xã Cần Thơ và đóng Bộ chỉ huy tại quận lỵ Cái Răng. Để củng cố niềm tin cho nhân dân và khẳng định tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", đồng chí Lê Bình - Giám đốc Quốc gia Tự vệ cuộc tỉnh Cần Thơ - đã đưa ra một quyết định táo bạo: Tổ chức một trận tập kích bất ngờ ngay vào sào huyệt của địch.

Sáng ngày 12/11/1945, Lê Bình trực tiếp chỉ huy Đội Cảm tử quân (gồm các đồng chí Bùi Quang Trinh, Cao Minh Lộc, Lê Nhựt Tảo, Trần Chiên...) cải trang thành những người dân buôn bán, trà trộn vào chợ Cái Răng.

Đúng giờ hẹn, khi tên quan Ba Rouen (Đại úy chỉ huy quân Pháp tại Cái Răng) cùng lính gác đi tuần tra, Lê Bình đã nhanh chóng rút khẩu súng ngắn giấu trong người, bắn hạ tên chỉ huy Rouen ngay tại chỗ. Tiếng súng của ông là hiệu lệnh cho toàn đội đồng loạt nổ súng tấn công quân địch, làm náo loạn cả khu chợ và tiêu diệt nhiều tên lính Pháp.

Tuy nhiên, do lực lượng chênh lệch, quân Pháp đã điên cuồng phản kích. Trong giây phút sinh tử, Lê Bình đã leo lên cột cờ trước sở chỉ huy địch để hạ lá cờ Tam tài (cờ Pháp) và treo lên lá cờ đỏ sao vàng. Chính tại chân cột cờ ấy, người chỉ huy trẻ tuổi Lê Bình đã trúng đạn và anh dũng hy sinh khi vừa tròn 21 tuổi. Các đồng đội của ông là Bùi Quang Trinh, Cao Minh Lộc, Lê Nhựt Tảo, Trần Chiên cũng đã ngã xuống trong trận đánh bi tráng này.

Sự hy sinh của Lê Bình và các đồng đội đã gây tiếng vang lớn, làm rung chuyển tinh thần quân đội Pháp tại Cần Thơ lúc bấy giờ. Để tưởng nhớ ông, nhân dân Cần Thơ khi ấy đã gọi chợ Cái Răng là "chợ Lê Bình", và ngày nay tên ông được đặt cho một phường tại quận Cái Răng, TP. Cần Thơ.

Đứng trước tấm gương hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Lê Bình, thế hệ trẻ chúng tôi – những giáo viên dưới mái trường mang tên Ngô Quyền – không khỏi xúc động và tự hào.

21 tuổi – độ tuổi mà lẽ ra người thanh niên ấy đang có những ước mơ riêng cho mình, thì ông đã chọn "hóa thân cho dáng hình xứ sở". Câu chuyện về trận đánh tại chợ Cái Răng không chỉ là một trang sử vẻ vang của lực lượng vũ trang Cần Thơ, mà còn là minh chứng hùng hồn nhất cho một "thời hoa lửa" rực rỡ. Đó là thời kỳ mà lòng yêu nước được đặt lên trên cả sinh mệnh.

Là một Bí thư Chi đoàn giáo viên, tôi nhận thức sâu sắc rằng, bài giảng lịch sử sống động nhất dành cho các em học sinh không nằm đâu xa, mà nằm ngay ở những tên đường, tên phường, tên trường trên mảnh đất Cần Thơ này. Chúng tôi nguyện sẽ tiếp tục kể lại câu chuyện của ông cho các em học sinh tiểu học, để ngọn lửa từ trái tim Lê Bình sẽ tiếp tục cháy sáng trong lòng thế hệ măng non, nhắc nhở các em về giá trị của hòa bình và độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn