Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Cảnh Huy - 3A - Trường Tiểu học Bách Quang - Câu chuyện ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI

Thái Nguyên15/04/2026Lê Cảnh Huy (3A - Trường Tiểu học Bách Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI

Họ và tên: Lê Cảnh Huy

Lớp 3A, Trường Tiểu học Bách Quang, phường Bách Quang, tỉnh Thái Nguyên

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao người con anh dũng. Một trong những tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và tinh thần bất khuất chính là anh Nguyễn Văn Trỗi – người anh hùng đã đi vào lịch sử với khí phách hiên ngang.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo. Lớn lên, anh làm nghề thợ điện – một công việc bình dị như bao người khác. Nhưng trong trái tim anh luôn cháy bỏng một tình yêu quê hương, đất nước và một nỗi căm thù giặc sâu sắc.

Khi đất nước bị chia cắt, miền Nam chìm trong khói lửa chiến tranh, Nguyễn Văn Trỗi đã tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn. Anh nhận những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nhưng chưa bao giờ chùn bước.

Năm 1964, anh được giao một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: đặt mìn trên cầu Công Lý để tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi ông ta sang thăm Việt Nam. Đây là nhiệm vụ vô cùng khó khăn và nguy hiểm, nhưng anh đã dũng cảm nhận lời.

Những ngày chuẩn bị, anh âm thầm theo dõi địa hình, tính toán từng bước thật cẩn thận. Nhưng không may, khi đang thực hiện nhiệm vụ, anh bị địch phát hiện và bắt giữ.

Kẻ thù đã dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhằm buộc anh khai ra tổ chức. Nhưng trước những đòn roi tàn bạo, Nguyễn Văn Trỗi vẫn một mực kiên cường, không hề nao núng. Anh không khai báo, không phản bội đồng đội, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Biết không thể khuất phục được anh, kẻ thù đã kết án tử hình.

Sáng ngày ra pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi bước đi với dáng vẻ hiên ngang, đầu ngẩng cao, ánh mắt kiên định. Anh từ chối bị bịt mắt, vì anh muốn được nhìn rõ kẻ thù và nhìn Tổ quốc trong giây phút cuối cùng.

Trước họng súng của kẻ thù, anh đã hô vang những lời bất tử:
“Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!”

Tiếng hô ấy vang lên mạnh mẽ, như một lời thề son sắt, như ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho cả dân tộc.

Rồi loạt đạn vang lên… Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống.

Nhưng cái chết của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một biểu tượng bất tử. Tên tuổi của anh đã trở thành niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, là nguồn động viên to lớn cho hàng triệu người đứng lên đấu tranh vì độc lập, tự do.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm biết ơn những người anh hùng như Nguyễn Văn Trỗi. Chúng em nguyện sẽ học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi sẽ mãi mãi sống trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Người viết

Lê Cảnh Huy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn