Lê Độ
Họ và tên: Lê Độ. Năm sinh: 1941 - Năm hy sinh: 1965. Quê quán: Đà Nẵng. Đơn vị: Biệt động thành Đà Nẵng.
Anh hùng Lê Độ.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Độ.
Năm sinh: 1941 - Năm hy sinh: 1965.
Quê quán: Đà Nẵng.
Đơn vị: Biệt động thành Đà Nẵng.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
NGƯỜI ĐÁNH GIÀY VÀ TRẬN ĐÁNH CÂU LẠC BỘ SỮA
Đà Nẵng những năm 1960 tràn ngập lính Mỹ. Lê Độ, một chàng trai trẻ với dáng người nhỏ thó, làm nghề đánh giày lang thang khắp các tụ điểm ăn chơi của lính Mỹ để thám thính tình hình. Anh là một chiến sĩ biệt động "nhí" nhưng cực kỳ mưu mẹo, được mệnh danh là "Thần sấm" của Đà Nẵng.
Mục tiêu của Lê Độ là Câu lạc bộ Phượng (còn gọi là Câu lạc bộ Sữa) – nơi tụ tập ăn chơi trác táng của hàng trăm sĩ quan Mỹ. Nơi này được canh gác cẩn mật 24/24, con kiến cũng khó chui lọt.
Lê Độ đã kiên trì đóng vai cậu bé đánh giày hiền lành, nhẫn nhịn chịu đựng sự hách dịch, đánh đập của lính Mỹ để được phép ra vào khu vực này. Ngày 20/4/1965, anh giấu một quả mìn hẹn giờ cực mạnh vào trong thùng đồ nghề đánh giày.
Với vẻ mặt ngây ngô, Lê Độ bước qua trạm gác. Khi vào đến sảnh lớn, lợi dụng lúc bọn lính đang mải mê ăn nhậu, anh khéo léo đặt chiếc thùng chứa mìn vào góc khuất dưới gầm bàn, rồi bình tĩnh xách bộ đồ nghề giả đi ra ngoài với lý do "hết xi". Vừa đi được một đoạn an toàn thì... "ẦM!".
Tiếng nổ rung chuyển cả thành phố Đà Nẵng. Câu lạc bộ Sữa sập đổ hoàn toàn, chôn vùi hàng chục tên sĩ quan Mỹ. Chiến công ấy làm nức lòng người dân Đà Nẵng.
Tuy nhiên, sau đó Lê Độ bị bắt trong một trận đánh khác. Địch đã tử hình anh công khai tại sân vận động Chi Lăng. Trước khi bị bắn, Lê Độ đã bình thản xin một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi hô lớn: "Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm!". Anh ngã xuống khi nụ cười ngạo nghễ vẫn còn trên môi, trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Đà Nẵng.
Lê Độ là hình ảnh tiêu biểu của những chiến sĩ biệt động thành phố: Thông minh, gan góc và biến hóa khôn lường. Anh đã biến những vật dụng bình thường nhất (như thùng đánh giày) thành vũ khí trừng trị kẻ thù.
Cái chết hiên ngang tại sân vận động Chi Lăng của anh đã gieo vào lòng người dân Đà Nẵng một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng. Tôi kể chuyện này để các em học sinh thấy rằng: Dù làm nghề gì, dù nhỏ bé đến đâu, nếu có trí tuệ và lòng yêu nước, chúng ta đều có thể làm nên những chuyện động trời khiến quân thù khiếp sợ.


