LÊ HỮU TỰU – NGƯỜI XẠ THỦ GIỮ VỮNG BẦU TRỜI GIỮA LỬA ĐẠN
Lê Hữu Tựu sinh năm 1944, quê xã Nguyên Khê, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội, nhập ngũ tháng 4-1965. Từ một xạ thủ phụ, bằng lòng dũng cảm, khả năng quan sát và kỹ năng chiến đấu, ông từng bước trở thành xạ thủ chính rồi khẩu đội trưởng và đại đội phó. Trong quá trình chiến đấu, ông tham gia 13 chiến dịch, trực tiếp đánh máy bay trong 28 trận, bắn rơi 31 trực thăng, góp phần xây dựng đại đội trở thành Đơn vị Anh hùng. Ngày 15-2-1970, Lê Hữu Tựu được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Lê Hữu Tựu sinh năm 1944 tại xã Nguyên Khê, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, gia đình ông là cơ sở cách mạng, cha là đảng viên và cán bộ xã, người anh cũng lên đường nhập ngũ.
Truyền thống ấy đã sớm hun đúc trong Lê Hữu Tựu ý thức trách nhiệm đối với đất nước.
Khi trưởng thành, ông trở thành công nhân, tham gia lao động xây dựng miền Bắc. Nhưng khi cuộc chiến ngày càng ác liệt, người thanh niên Đông Anh quyết định rời vị trí lao động để trực tiếp cầm súng.
Tháng 4 năm 1965, Lê Hữu Tựu nhập ngũ.
Từ đó bắt đầu hành trình của một người lính phòng không mà phần lớn thời gian chiến đấu gắn với những trận đối đầu quyết liệt cùng máy bay đối phương.
Qua quá trình chiến đấu, Lê Hữu Tựu tham gia 13 chiến dịch, trong đó có 28 trận trực tiếp bắn máy bay. Theo tài liệu tuyên dương, ông đã bắn rơi 31 trực thăng, đồng thời diệt 64 phi công và lính bộ binh đối phương.
Nhưng để trở thành một xạ thủ xuất sắc, Lê Hữu Tựu bắt đầu từ một vị trí rất bình thường.
Mùa Thu năm 1967, sau quá trình huấn luyện và thử thách, ông được bố trí làm xạ thủ phụ.
Không phải người trực tiếp giữ vai trò chính trên khẩu súng, nhưng Lê Hữu Tựu chưa bao giờ xem mình là người đứng ngoài trận đánh.
Một lần, máy bay đối phương đánh phá dữ dội vào trận địa. Đúng lúc ấy, một cây lớn che khuất hướng bắn khiến khẩu đội khó quan sát và không thể phát huy hỏa lực.
Giữa lúc máy bay vẫn quần đảo trên đầu, Lê Hữu Tựu quyết định trèo lên cây.
Ông chặt những cành cây đang che khuất xạ giới.
Đó là một công việc tưởng như đơn giản, nhưng giữa trận địa đang bị đánh phá, người trèo lên cao gần như phơi mình trước hỏa lực đối phương.
Lê Hữu Tựu vẫn làm.
Xạ giới được khai thông.
Khẩu đội lập tức có điều kiện nổ súng.
Trong trận chiến đấu ấy, theo tài liệu tuyên dương, riêng Lê Hữu Tựu bắn rơi 8 trực thăng.
Thành tích đó đưa người xạ thủ phụ lên vị trí xạ thủ chính.
Không lâu sau, mùa Đông năm 1967, đơn vị bước vào một cuộc chiến đấu kéo dài năm ngày.
Ngay ngày đầu tiên, ba trực thăng lao về phía trận địa.
Lê Hữu Tựu giữ bình tĩnh, chờ thời cơ thích hợp.
Ông khai hỏa.
Chỉ với hai loạt đạn chính xác, hai chiếc bị bắn rơi, chiếc còn lại phải rời khỏi khu vực.
Ngày hôm sau, tình thế còn phức tạp hơn.
Đối phương rải chất độc hóa học xuống trận địa rồi sử dụng hai trung đội bộ binh tiến công lên chốt.
Các chiến sĩ phải dùng chính nước uống của mình để rửa mắt, khắc phục ảnh hưởng của chất độc.
Vừa xử lý xong, họ phát hiện lực lượng đối phương đã xuất hiện phía sau.
Không còn thời gian để bố trí lại đội hình.
Lê Hữu Tựu cùng đồng đội nhanh chóng hạ nòng súng phòng không xuống đánh bộ binh.
Hỏa lực bất ngờ khiến đối phương phải rút lui. Các chiến sĩ nhanh chóng chiếm lại điểm cao và củng cố trận địa.
Nhưng đến buổi chiều, bốn trực thăng lại xuất hiện, sử dụng rocket đánh vào vị trí của đơn vị.
Một lần nữa, Lê Hữu Tựu bình tĩnh chờ máy bay vào tầm bắn.
Ông thực hiện ba điểm xạ ngắn.
Ba trực thăng lần lượt bị bắn rơi tại chỗ.
Khẩu đội bạn nắm thời cơ tiêu diệt chiếc còn lại.
Sau trận đánh ấy, Lê Hữu Tựu được đề bạt làm khẩu đội trưởng.
Từ một xạ thủ phụ, ông đã trở thành người trực tiếp chỉ huy đồng đội chiến đấu.
Thử thách lớn tiếp tục đến vào mùa Hè 1968, khi đại đội chốt giữ trên Núi Ngang.
Đây là một vị trí đặc biệt nguy hiểm bởi trận địa nằm giữa hai cứ điểm đối phương.
Suốt 40 ngày đêm, Lê Hữu Tựu chỉ huy khẩu đội liên tục chiến đấu. Khi thì đơn vị bám trận địa đánh máy bay tại chỗ, lúc lại cơ động đến gần các cứ điểm để chủ động tìm thời cơ đánh máy bay.
Ngày nối ngày, trận địa chìm trong bom đạn.
Trong một lần chiến đấu, Lê Hữu Tựu bị thương.
Vết thương khiến việc đi lại trở nên khó khăn. Ông phải chống gậy để hành quân cùng khẩu đội.
Nhưng ông không rời đơn vị.
Khi máy bay xuất hiện, người khẩu đội trưởng lại nén đau trở về vị trí chiến đấu.
Khẩu đội tiếp tục nổ súng.
Và thêm một trực thăng bị bắn rơi.
Chính những thời điểm như vậy đã tạo nên hình ảnh đặc biệt về Lê Hữu Tựu: một người lính không chỉ giỏi sử dụng vũ khí mà còn có khả năng giữ vững tinh thần chiến đấu trong những tình huống khắc nghiệt nhất.
Từ xạ thủ phụ đến xạ thủ chính, từ khẩu đội trưởng đến cán bộ đại đội, mỗi bước trưởng thành của ông đều gắn liền với chiến trường.
Nhưng Lê Hữu Tựu không chỉ chú trọng thành tích cá nhân.
Ông thường xuyên rèn luyện, học hỏi kinh nghiệm, chăm lo xây dựng khẩu đội và đoàn kết với đồng đội. Sự trưởng thành của từng chiến sĩ và sức chiến đấu của cả tập thể luôn được ông đặt lên hàng đầu.
Những đóng góp ấy góp phần đưa đại đội của ông trở thành Đơn vị Anh hùng.
Trong quá trình chiến đấu, Lê Hữu Tựu được tặng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì và 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba.
Ngày 15 tháng 2 năm 1970, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Lê Hữu Tựu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Từ người công nhân trẻ của Đông Anh đến người cán bộ phòng không từng trải qua hàng chục trận đánh, hành trình của Lê Hữu Tựu được ghi dấu bằng lòng can đảm và sự trưởng thành ngay giữa chiến trường. Hình ảnh người lính bị thương vẫn chống gậy theo khẩu đội, rồi khi máy bay xuất hiện lại nén đau trở về vị trí chiến đấu, là một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất về tinh thần của ông: còn có thể chiến đấu, còn quyết tâm cùng đồng đội giữ vững trận địa.


