Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ MÃ LƯƠNG: CUỘC SỐNG ĐẸP NHẤT LÀ TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH QUÂN THÙ

Câu chuyện được kể qua lời của một chiến sĩ trẻ trong đơn vị của Anh hùng Lê Mã Lương. Trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường miền Nam, trước sự chống trả quyết liệt của địch, anh đã trực tiếp chỉ huy mũi tiến công, động viên đồng đội vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Tinh thần quả cảm và lý tưởng sống cao đẹp của anh đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với những người lính trẻ trên chiến trường.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1968.

Chiến trường miền Nam nóng như đổ lửa.

Tôi khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi, là chiến sĩ trẻ mới được bổ sung về đơn vị của anh Lê Mã Lương.

Trước khi gặp, tôi đã nhiều lần nghe kể về anh.

Các đồng chí đi trước nói rằng anh không chỉ là một người chỉ huy dũng cảm mà còn là người luôn sống hết mình vì đồng đội.

Ngày đầu tiên về đơn vị, tôi thấy anh đang cùng chiến sĩ đào công sự.

Áo anh ướt đẫm mồ hôi.

Không ai nghĩ người đang cầm cuốc giữa cái nắng gay gắt ấy lại là một đại đội trưởng.

Thấy tôi còn bỡ ngỡ, anh cười:

"Chiến trường không phân biệt cán bộ hay chiến sĩ đâu đồng chí. Việc gì cần thì cùng làm."

Câu nói giản dị ấy khiến tôi nhanh chóng có thiện cảm với anh.

Vài tuần sau, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh chiếm một cứ điểm quan trọng của địch.

Theo tin trinh sát, khu vực này được bảo vệ rất nghiêm ngặt.

Có nhiều lớp hàng rào và hỏa lực mạnh.

Tối hôm trước trận đánh, anh tập trung toàn đơn vị.

Dưới ánh đèn pin được che kín, anh nhẹ nhàng nói:

"Ngày mai sẽ rất khó khăn. Nhưng sau lưng chúng ta là đồng bào, là Tổ quốc. Chúng ta không được phép lùi bước."

Mọi người đồng thanh đáp:

"Quyết tâm!"

Tôi cảm thấy lòng mình nóng lên.

Rạng sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.

Tiếng pháo nổ vang khắp cánh rừng.

Đất đá tung lên mù mịt.

Đơn vị chúng tôi chia thành nhiều mũi tiến công.

Ban đầu mọi việc diễn ra thuận lợi.

Nhưng khi tiếp cận mục tiêu chính, quân địch bất ngờ phản kích dữ dội.

Đạn từ các lô cốt bắn ra như mưa.

Một số chiến sĩ bị thương.

Đội hình tạm thời bị chững lại.

Tình hình trở nên rất căng thẳng.

Ngay lúc ấy, anh Lê Mã Lương xuất hiện ở tuyến đầu.

Anh bò lên sát vị trí chiến đấu của chúng tôi.

"Anh em có sao không?"

Mọi người đồng loạt trả lời:

"Vẫn chiến đấu được!"

Anh gật đầu.

Rồi chỉ tay về phía lô cốt địch:

"Ổ súng đó phải bị tiêu diệt. Nếu không, đơn vị sẽ gặp khó khăn."

Nói xong, anh trực tiếp dẫn đầu tổ xung kích.

Tôi đi ngay phía sau.

Đạn địch bắn tới tấp.

Nhiều lần đất cát bắn tung lên trước mặt.

Có lúc tôi nghĩ mình không thể tiến thêm được nữa.

Nhưng nhìn thấy anh vẫn bình tĩnh bò lên phía trước, tôi lại có thêm sức mạnh.

Bất ngờ, một chiến sĩ bên cạnh tôi bị thương.

Anh Lương lập tức quay lại kéo đồng đội vào vị trí an toàn.

Sau đó anh tiếp tục chỉ huy chiến đấu như chưa có chuyện gì xảy ra.

Khoảng cách tới mục tiêu ngày càng gần.

Cuối cùng, tổ xung kích cũng tiếp cận được lô cốt địch.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Khói bụi bao trùm cả khu vực.

Ổ hỏa lực nguy hiểm nhất đã bị tiêu diệt.

Tiếng còi xung phong vang lên.

Toàn đơn vị đồng loạt tiến công.

Chỉ ít phút sau, cứ điểm của địch bị đánh chiếm hoàn toàn.

Khi lá cờ chiến thắng được cắm lên vị trí vừa giải phóng, ai nấy đều vỡ òa trong niềm vui.

Chiều hôm đó, chúng tôi ngồi nghỉ bên mé rừng.

Một chiến sĩ trẻ hỏi anh:

"Anh Lương này, điều gì khiến anh luôn dũng cảm như vậy?"

Anh im lặng một lúc rồi mỉm cười.

Nhìn về phía chân trời xa, anh nói:

"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù."

Mọi người đều lặng đi.

Đó không chỉ là một câu nói.

Đó là lý tưởng sống của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.

Nhiều năm đã trôi qua.

Đất nước đã hòa bình.

Nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng chiến tranh, tôi vẫn nhớ đến người đại đội trưởng năm ấy.

Anh không chỉ dạy chúng tôi cách chiến đấu.

Anh còn dạy chúng tôi cách sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến cho Tổ quốc.

Đối với tôi, Lê Mã Lương mãi mãi là hình ảnh đẹp của người lính Việt Nam – dũng cảm, khiêm nhường và luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên bản thân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn