Lê Minh Giới
Chú nhớ về một trong những trận đánh ác liệt nhất thời chú còn là bộ đội tình nguyện ở Campuchia. Đó là trận đánh tại cao điểm Ô-tà-đăm, một nơi mà chú không bao giờ quên trong suốt cuộc đời mình.
Năm ấy, đơn vị của chú hoạt động ở khu vực tỉnh Battambang và Siem Reap. Một buổi chiều, chỉ huy thông báo: “Ở khu vực cao điểm Ô-tà-đăm xuất hiện một cụm tàn quân Khmer Đỏ. Chúng đe doạ dân làng và cắt đường vận chuyển của ta. Đêm nay đơn vị phải tiến vào giải phóng cao điểm.”
Ô-tà-đăm là khu đồi núi hiểm trở, rừng rậm, đá sắc như dao. Nhưng điều khiến chúng chú lo nhất không phải địa hình, mà là bà con Campuchia bên dưới đang sống trong sợ hãi, chỉ mong các chú sớm giải cứu.
Tinh thần chung của cả đơn vị lúc đó chỉ có một: Phải hoàn thành nhiệm vụ để giữ bình yên cho dân.
Khi chúng chú men theo triền rừng lên cao điểm, trời tối đặc như đổ mực. Gió rít qua những tán cây khô, nghe rợn người. Vừa đến lưng chừng đồi, bất ngờ: “RAT… RAT… RAT…!”. Một loạt đạn từ trên cao quét xuống.
Ai nấy lập tức lao vào vị trí ẩn nấp. Anh Trung – trung đội trưởng – hét lên: “Bình tĩnh! Giữ đội hình, sẵn sàng đánh trả!”
Tim chú đập thình thịch. Trước mặt là kẻ thù, sau lưng là dân làng đang trông đợi. Không thể lùi.
Trận đánh bắt đầu.
Khmer Đỏ cố thủ trên các mỏm đá, rất rành địa hình. Mỗi lần chúng nổ súng, lửa đạn xé tung màn đêm. Trận chiến giằng co suốt nhiều giờ, cả hai phía đều căng như dây đàn.
Gần nửa đêm, chú cùng hai đồng đội được lệnh vòng sườn trái để tiêu diệt ổ súng máy đang chặn đường tiến công.
Ba anh em bò sát mặt đất, từng chút một. Đất đá dưới lòng bàn tay còn nóng vì hỏa lực ban nãy. Khi còn cách ổ súng khoảng hơn 20 mét, một tiếng nổ lớn làm chú choáng váng. Sức ép hất cả người chú vào mô đất.
Khi tỉnh lại, chú thấy anh Thành – người đồng đội thân thiết – bị thương ở vai. Dù máu chảy nhiều, anh vẫn nắm lấy tay chú và nói qua hơi thở gấp: “Không sao… đi tiếp đi em… không phá được ổ súng này thì anh em phía trước nguy hiểm lắm…”
Chính câu nói ấy khiến chú như bừng tỉnh, quên luôn cả đau đớn. Ba anh em lao lên, quyết đánh bằng được. Và cuối cùng, ổ súng bị tiêu diệt, đường tiến quân mở rộng. Đơn vị tràn lên cao điểm.
Đó là khoảnh khắc sinh tử mà đến bây giờ chú vẫn còn rùng mình khi nhớ lại.
Khi mặt trời bắt đầu lên, cao điểm đã im tiếng súng. Trên những tán cây thốt nốt bên dưới, chim lại cất tiếng hót như chưa hề có trận đánh nào xảy ra.
Người dân Campuchia từ các phum sóc chạy lên. Họ ôm lấy những người lính Việt Nam chúng chú, nhiều người khóc nức nở. Một cụ già người Khmer nắm tay chú, run run nói: “Cảm ơn các con… nhờ các con mà chúng tôi lại được sống…”. Bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu đêm không ngủ… bỗng trở thành niềm tự hào khó tả.


