Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Thị Bạch Cát

Mùa xuân Mậu Thân 1968, Cần Thơ rung chuyển trong khói lửa. Tại nội ô, có một đơn vị đặc biệt khiến kẻ thù vừa khiếp sợ vừa nể phục: Đó là Tiểu đội nữ Biệt động gồm những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, do chị Lê Thị Bạch Cát chỉ huy.

Cần Thơ03/02/2026Hà Hữu Sĩ - Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Lê Thị Bạch Cát (bí danh Sáu Xuân).

Năm sinh: 1940.

Năm hy sinh: 1968 (Tết Mậu Thân).

Quê quán: Xã Nghi Thủy, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. (Chị tập kết ra Bắc, sau đó vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu tại Cần Thơ).

Chức vụ: Chính trị viên, Chỉ huy Tiểu đội nữ Biệt động Cần Thơ.

Nơi hy sinh: Hẻm 64, đường Lê Lai, phường An Phú, quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ (Nay thuộc phường Thới Bình, quận Ninh Kiều).

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

KHÚC BI TRÁNG CA CỦA "NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ" TRÊN ĐƯỜNG LÊ LAI

Mùa xuân Mậu Thân 1968, Cần Thơ rung chuyển trong khói lửa. Tại nội ô, có một đơn vị đặc biệt khiến kẻ thù vừa khiếp sợ vừa nể phục: Đó là Tiểu đội nữ Biệt động gồm những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, do chị Lê Thị Bạch Cát chỉ huy.

Sáng mùng 3 Tết, tiểu đội của chị Cát rút về cố thủ tại căn nhà số 64/2 đường Lê Lai (ngay trung tâm quận Ninh Kiều). Phát hiện vị trí của các chị, địch đã huy động hàng trăm quân lính cùng xe bọc thép, máy bay trực thăng bao vây tầng tầng lớp lớp, quyết tâm tiêu diệt "những bông hoa" gan lì này.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt từ sáng đến chiều tối. Dưới sự chỉ huy bình tĩnh của chị Sáu Cát, các cô gái biệt động đã đẩy lùi hàng chục đợt tấn công của địch, tiêu diệt nhiều tên lính ngay trước cửa hẻm. Khi đạn dược cạn dần, chị Cát động viên đồng đội: "Chúng ta là chiến sĩ biệt động, quyết tử để Tổ quốc quyết sinh, thà chết chứ không để sa vào tay giặc!"

Điên cuồng vì không khuất phục được những cô gái yếu mềm, quân địch đã hèn hạ dùng súng phun lửa và đạn pháo bắn sập hoàn toàn căn nhà nơi các chị cố thủ. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ.

Chị Lê Thị Bạch Cát cùng các đồng đội (như chị Thiên Kim, chị Bảy, chị Nguyệt...) đã ôm chặt nhau và hy sinh trong biển lửa ấy. Các chị đã hóa thân thành tro bụi, hòa mình vào đất đai Ninh Kiều để bảo vệ thành phố thân yêu.

Tôi viết những dòng này khi nước mắt chực trào. Ngay tại con hẻm 64 đường Lê Lai sầm uất, nơi hàng ngày dòng người xe tấp nập đi qua, có mấy ai biết rằng dưới lớp đất sâu kia là xương cốt, là tro bụi của những người con gái tuổi đôi mươi đẹp nhất thời hoa lửa?

Chị Bạch Cát quê ở Nghệ An xa xôi, nhưng chị đã chọn Cần Thơ làm quê hương thứ hai và chọn cái chết bi tráng nhất để bảo vệ mảnh đất này. Sự hy sinh của các chị là minh chứng đau thương nhưng hào hùng nhất cho cái giá của độc lập. Các chị không có nấm mồ riêng, tên của các chị đã tạc vào bia đá lịch sử và lòng dân Tây Đô.

Là một giáo viên, tôi sẽ dẫn các em học sinh đến địa chỉ đỏ trên đường Lê Lai này. Tôi muốn các em đặt một nhành hoa trắng xuống nơi đây, không phải để bi lụy, mà để các em hiểu rằng: Sự bình yên của bầu trời Cần Thơ hôm nay được dệt nên từ những "cánh chim phượng hoàng" đã bay lên từ lửa đỏ như các chị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn