Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ THỊ MINH HÃNH - HUYỀN THOẠI NỮ BIỆT ĐỘNG

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, tôi lại có dịp lật mở những trang sử sống động về các thế hệ đi trước. Giữa vô vàn tấm gương tiêu biểu, cuộc đời và sự nghiệp của Thượng tá Lê Thị Minh Hãnh, nguyên Phó trưởng Phòng Tổ chức cán bộ Công an tỉnh Khánh Hòa, hiện lên như một huyền thoại về sự mưu trí, dũng cảm và lòng trung kiên bất khuất.

Đắk Lắk16/04/2026Nguyễn Thị Kim Chi (Chi đoàn Công an xã Hoà Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÊ THỊ MINH HÃNH - HUYỀN THOẠI NỮ BIỆT ĐỘNG

Đồng chí Lê Thị Minh Hãnh sinh ra và lớn lên tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng Hòa Quang, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên. Tuổi thơ của cô không êm đềm như bao đứa trẻ khác mà gắn liền với bom đạn và sự tàn khốc của chiến tranh. Cha cô, một đảng viên bám trụ hoạt động giữa lòng địch, đã hy sinh anh dũng vào năm 1965 sau những trận đòn tra tấn dã man mà vẫn giữ vững ý chí người cộng sản. Liên tiếp sau đó, ba người chú ruột của cô cũng lần lượt ngã xuống dưới bàn tay kẻ thù.

Chính nỗi đau mất mát tột cùng ấy đã đánh thức lòng căm thù giặc sâu sắc trong tâm can cô bé 13 tuổi. Không ai có thể ngờ rằng, cô du kích “nhí” tình nguyện vào Đội du kích xã Hòa Quang năm ấy lại lập chiến công đầu tiên chỉ bằng những hầm chông, gây thương vong cho 8 lính địch. Đó là sự khởi đầu của một hành trình chiến đấu đầy hiển hách.

Với sự tinh thông và nhanh nhạy hiếm có, ở tuổi 16, lứa tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” nhưng Lê Thị Minh Hãnh đã được tin tưởng giao trọng trách Đội trưởng du kích thôn Ngọc Sơn. Tháng 3/1965, cô trực tiếp chỉ huy chặn đứng cuộc càn quét của các toán Bảo An, tiêu diệt 13 tên địch, trong đó chính tay cô đã hạ gục 7 tên.

Chiến công nối tiếp chiến công, bốn tháng sau, dù bị thương ở ngực trái trong một cuộc càn quét có máy bay và trọng pháo hỗ trợ, người nữ đội trưởng trẻ tuổi vẫn kiên cường bám trụ cửa ngõ thôn suốt ba ngày đêm, cùng đồng đội tiêu diệt hơn 100 tên địch. Sau trận đánh này, cô vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng và được tặng thưởng súng carbine.

Năm 17 tuổi, cái tên Lê Thị Minh Hãnh đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù với các chiến thuật táo bạo như tập kích, đào hầm chông, cài mìn. Cô vinh dự là đại biểu trẻ nhất nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì tại Đại hội chiến sĩ thi đua Quân khu 5 và được các chú, các bác đặt cho cái tên trìu mến: Thanh Hiền. Với gương mặt đẹp như trăng rằm nhưng ý chí sắt thép, cô đảm trách vai trò Xã đội trưởng xã Hòa Quang, trực tiếp chỉ huy đánh bại đại đội biệt kích Mỹ, được trao tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” năm 1967.

Bước ngoặt đưa cô đến với lực lượng Công an là vào đầu xuân Mậu Thân 1968, khi Ban An ninh tỉnh Phú Yên rút cô về làm Chính trị viên, Bí thư chi bộ Đội nữ biệt động. Tại đây, 16 cô gái vàng của đội đã được rèn luyện tinh nhuệ để thực hiện nhiệm vụ săn lùng, tiêu diệt tề ngụy, ác ôn có nợ máu với nhân dân.

Chiến công lẫy lừng nhất, mang đậm màu sắc huyền thoại của cô chính là lần tiêu diệt tình báo viên Thiên Nga (tên thật là Thúy Hạnh) - một tay sai đắc lực của CIA. Để thực hiện nhiệm vụ này, cô đã hóa thân thành người buôn bán nông sản, kiên nhẫn theo dõi đối tượng nhiều ngày đêm. Buổi chiều cuối tháng 3/1969, khi giáp mặt kẻ thù, dù súng bị kẹt đạn sau phát nổ đầu tiên, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ lùng: đưa chân đạp lên người đối tượng, tháo viên đạn kẹt và siết cò lần thứ ba, kết thúc cuộc đời của nữ tình báo nguy hiểm.

Màn thoát hiểm sau đó cũng cho thấy sự mưu trí tuyệt vời của người chiến sĩ An ninh. Trong vòng chưa đầy một trăm mét chạy trốn, cô liên tục cởi bỏ các lớp áo ngoài màu hồng, rồi màu trắng, để cuối cùng xuất hiện trong chiếc áo màu xanh như một phụ nữ hiền hòa thản nhiên bước vào nhà cơ sở cách mạng trước mắt quân thù.

Cuộc đời chiến đấu của cô không thiếu những giây phút cận kề cái chết. Trận đánh chiếm sân bay Khu Chiến tháng 8/1970 là một ký ức không thể nào quên. Trong trận đánh không cân sức với lính Nam Triều Tiên, bàn chân cô trúng đạn dập nát, nhưng cô vẫn gượng sức cầm súng chống trả cho tới tối để đồng đội tiếp cứu. Sau đó là hành trình vượt Trường Sơn ra Bắc và sang Trung Quốc điều trị vết thương suốt nhiều năm.

Sau ngày giải phóng, người thương binh hạng ba ấy trở về tiếp tục cống hiến cho ngành Công an tại tỉnh Phú Khánh (nay là Khánh Hòa). Với cương vị Phó trưởng Phòng Tổ chức cán bộ, Thượng tá Lê Thị Minh Hãnh luôn là một sĩ quan mẫu mực, tận tụy với công việc. Cô xây dựng một gia đình Công an hạnh phúc với người chồng là Đại tá Lương Tấn Sanh và các con đều tiếp bước cha mẹ công tác trong ngành.

Dù đã nghỉ hưu và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2009, cô vẫn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường. Mỗi khi nhắc về quá khứ, cô không nói nhiều về mình mà luôn bùi ngùi nhớ về những đồng đội đã ngã xuống. Tâm niệm “phải sống đẹp và có ý nghĩa” để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm lại nơi đất mẹ chính là bài học lớn lao nhất mà cô để lại cho thế hệ cán bộ Công an trẻ chúng tôi hôm nay.

Viết về cô, tôi không chỉ viết về một anh hùng với những chiến công lẫy lừng, mà còn viết về một biểu tượng của lòng yêu nước, sự tận tụy và nhân văn của người chiến sĩ Công an nhân dân. Cô chính là minh chứng sống động nhất cho truyền thống vẻ vang của lực lượng, là ngọn đuốc sáng để chúng tôi soi rọi và vững bước trên con đường bảo vệ an ninh Tổ quốc và bình yên hạnh phúc của nhân dân.

Sự ngưỡng mộ dành cho cô không chỉ nằm ở những tấm Huân chương, danh hiệu, mà nằm ở chính cốt cách của một người phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” trong chiến đấu và mẫu mực, giản dị giữa đời thường./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn