Lê Thị Riêng
Họ và tên: Lê Thị Riêng. Năm sinh: 1925 - Năm hy sinh: 1968 (Mùng 2 Tết Mậu Thân). Quê quán: Vĩnh Lợi, Bạc Liêu. Chức vụ: Khu ủy viên Khu Sài Gòn - Gia Định, Phó Hội trưởng Hội Phụ nữ Giải phóng miền Nam.
Nữ Anh hùng Lê Thị Riêng.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Thị Riêng.
Năm sinh: 1925 - Năm hy sinh: 1968 (Mùng 2 Tết Mậu Thân).
Quê quán: Vĩnh Lợi, Bạc Liêu.
Chức vụ: Khu ủy viên Khu Sài Gòn - Gia Định, Phó Hội trưởng Hội Phụ nữ Giải phóng miền Nam.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
KHÚC TRÁNG CA TRONG CHIẾC XE TÙ BỐC CHÁY
Năm 1967, bà Lê Thị Riêng bị địch bắt. Biết bà là một cán bộ cao cấp, kẻ thù đã dùng mọi cực hình tàn khốc nhất để tra tấn. Chúng đánh bà đến mức “chết đi sống lại”, ngón tay bị kẹp nát, thân thể đầy thương tích, nhưng bà vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản, còn động viên các chị em khác trong tù đấu tranh.
Đêm Mùng 2 Tết Mậu Thân (31/1/1968), khi tiếng súng Tổng tiến công của quân ta vang dội khắp Sài Gòn, kẻ địch hoảng loạn và quyết định thủ tiêu các tù nhân chính trị quan trọng. Chúng lấy cớ "di chuyển tù nhân", lùa bà Lê Thị Riêng cùng nhiều đồng chí khác lên một chiếc xe tải bịt bùng.
Khi chiếc xe chạy đến khu vực Bến xe Miền Tây (gần trường Mạc Đĩnh Chi ngày nay), bọn ác ôn đã thực hiện một hành động man rợ tột cùng: Chúng dừng xe, xả súng máy xối xả vào thùng xe rồi châm lửa đốt cháy chiếc xe nhằm phi tang chứng cứ.
Trong biển lửa và tiếng đạn nổ, người dân quanh đó bàng hoàng nghe thấy tiếng hát Quốc tế ca và tiếng hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm! Đả đảo đế quốc Mỹ!" vọng ra từ thùng xe đang bốc cháy ngùn ngụt. Đó là tiếng hô của bà Lê Thị Riêng và các đồng đội trong giây phút cuối cùng. Họ đã nắm chặt tay nhau, kết thành một khối thống nhất, dùng thân mình che chắn cho nhau và cùng hóa thân vào ngọn lửa thiêng liêng. Bà Lê Thị Riêng hy sinh, để lại một huyền thoại về người phụ nữ Bạc Liêu kiên trung, bất khuất, cái chết của bà đã tố cáo tận cùng sự tàn độc đê hèn của kẻ xâm lược.
Công viên Lê Thị Riêng xanh mát tại Quận 10 (TP.HCM) ngày nay chính là nơi bà và đồng đội đã ngã xuống năm xưa. Mỗi lần đi qua đó, lòng tôi lại thắt lại khi nghĩ về ngọn lửa đêm Mùng 2 Tết ấy.
Bà Lê Thị Riêng không chỉ là một lãnh đạo tài ba mà còn là một người mẹ, người chị vĩ đại. Tiếng hát cất lên giữa biển lửa của bà là âm thanh hào hùng nhất, át đi tiếng súng của kẻ thù. Là một giáo viên, tôi muốn các em học sinh biết rằng: Dưới những tán cây xanh bình yên hôm nay là tro bụi xương máu của những người anh hùng đã ngã xuống để bảo vệ thành phố này.


