Lê Vân Ngọc HS lớp 5E trường TH Lý Tự Trọng - Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Nếu nhắc đến hình ảnh “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” bằng xương bằng thịt, người ta không thể quên Nguyễn Thị Thứ — một người mẹ mang trong mình nỗi đau lớn đến mức tưởng như không gì có thể đo đếm.
Bà sinh ra ở vùng quê nghèo thuộc Quảng Nam, nơi gió Lào khô khát và đất đai khắc nghiệt, nhưng con người lại bền bỉ như rễ tre bám sâu vào lòng đất. Cuộc đời bà không phải là những trang sách êm đềm, mà là một bản trường ca của mất mát và kiên cường. Bà có 9 người con trai...tất cả đều lần lượt ra đi trong hai cuộc kháng chiến.
Chín người thân yêu, như chín vì sao rụng xuống trên bầu trời của cuộc đời bà. Mỗi lần tiễn con đi, bà không giữ lại. Không níu áo, không khóc lớn. Chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con từng bữa ăn, từng manh áo, như thể đang gửi theo cả trái tim của mình. Người ta kể rằng, có những ngày bà nhận tin dữ liên tiếp. Nhưng bà không gục ngã. Bà vẫn sống, vẫn làm lụng, vẫn âm thầm chịu đựng nỗi đau mà nếu là người khác, có lẽ đã không thể đứng vững. Có người hỏi bà:
-“Bà có hối hận không khi để các con ra đi?” Bà chỉ nhẹ nhàng đáp:
-“Nếu đất nước cần, thì con mình phải đi. Mình đau, nhưng nước mình còn thì con mình mới có ý nghĩa.”
Sau này, hình ảnh của bà được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng — một công trình lớn như chính sự hy sinh thầm lặng của bà. Nhưng tượng đá dù cao lớn đến đâu, cũng không thể chứa hết được nỗi đau và tình yêu của một người mẹ đã mất gần như tất cả… mà vẫn chọn cách sống tiếp, mạnh mẽ. Câu chuyện của mẹ Thứ không phải để khiến người ta buồn,
mà để nhắc rằng: Có những con người nhỏ bé,
nhưng trái tim họ lại rộng đến mức ôm trọn cả một đất nước.


