Lê Văn Tám (1)
Câu chuyện về Lê Văn Tám không chỉ là một chiến công quân sự, mà là một biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước. Hình ảnh "cây đuốc sống" Lê Văn Tám chạy băng băng vào kho đạn giặc là minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý: Sức mạnh của con người Việt Nam không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở trái tim quả cảm, dám hy sinh tất cả vì độc lập tự do.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Văn Tám.
Năm hy sinh: 1945.
Địa điểm: Kho xăng đạn Thị Nghè (Sài Gòn).
Biểu tượng: "Cây đuốc sống" đầu tiên của cuộc kháng chiến chống Pháp.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
NGỌN LỬA BẤT TỬ BÊN SÔNG THỊ NGHÈ
Những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến (tháng 9/1945), thực dân Pháp núp bóng quân Anh quay trở lại xâm lược Sài Gòn. Trong bối cảnh ấy, kho đạn Thị Nghè (nằm bên rạch Thị Nghè) là một mục tiêu chiến lược cực kỳ quan trọng. Đây là nơi địch tích trữ hàng ngàn tấn xăng dầu, đạn dược để cung cấp cho các mũi tiến công tàn sát đồng bào ta. Kho được canh gác cẩn mật ngày đêm với nhiều lớp rào kẽm gai, lính gác và chó béc-giê, được ví như một "pháo đài bất khả xâm phạm".
Nhưng quân địch không thể ngờ rằng, "pháo đài" ấy lại bị khuất phục bởi một cậu bé đánh giày gầy gò, đen nhẻm, hàng ngày vẫn lân la bán lạc rang, đánh giày ở khu vực cổng kho. Đó là Lê Văn Tám. Tám xuất thân là một đứa trẻ nghèo khổ, sống lăn lóc ở khu vực chợ Đa Kao. Chứng kiến cảnh giặc Pháp tàn ác giết hại đồng bào, trong lòng cậu bé sớm nhen nhóm ngọn lửa căm thù. Được các anh chị cán bộ Việt Minh giác ngộ, Tám nung nấu ý định phải làm một điều gì đó để phá hủy cái kho ác độc này.
Đêm ngày 17/10/1945, trời Sài Gòn tối đen như mực. Lợi dụng sơ hở khi lính gác đổi ca và trời mưa lất phất, Lê Văn Tám mang theo một chai xăng (có tài liệu ghi là tẩm xăng vào người) bí mật luồn qua các lớp rào kẽm gai. Cậu bé trườn mình trên mặt đất đầy bùn lầy, nín thở vượt qua tầm mắt của những tên lính lê dương hung dữ và đàn chó săn.
Khi đã tiếp cận được khu vực chứa xăng, Tám bất ngờ bị địch phát hiện. Tiếng quát tháo, tiếng lên đạn lách cách vang lên. Trong giây phút sinh tử ấy, không một chút do dự, Lê Văn Tám đã thực hiện hành động phi thường đã đi vào huyền thoại. Cậu tưới xăng lên người, châm lửa. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, biến cậu thành một "cây đuốc sống" rực sáng giữa màn đêm.
Mặc cho da thịt cháy xèo xèo đau đớn tột cùng, "cây đuốc sống" ấy vẫn dùng hết sức bình sinh lao thẳng vào kho xăng của địch. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, làm rung chuyển cả thành phố Sài Gòn. Cột lửa bốc cao ngùn ngụt, thiêu rụi hàng triệu lít xăng và đạn dược của quân thù. Kho đạn Thị Nghè bị xóa sổ hoàn toàn. Sự hy sinh lẫm liệt của Lê Văn Tám đã làm quân Pháp kinh hoàng bạt vía, đồng thời thổi bùng lên khí thế "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của quân dân Nam Bộ trong những ngày đầu kháng chiến.
Câu chuyện về Lê Văn Tám không chỉ là một chiến công quân sự, mà là một biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước. Hình ảnh "cây đuốc sống" Lê Văn Tám chạy băng băng vào kho đạn giặc là minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý: Sức mạnh của con người Việt Nam không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở trái tim quả cảm, dám hy sinh tất cả vì độc lập tự do.
Dù thời gian có trôi qua bao lâu, ngọn lửa của Lê Văn Tám vẫn cháy mãi trong tâm thức của dân tộc. Là một giáo viên, tôi sẽ kể cho các em học sinh trường Ngô Quyền nghe về anh – một người bạn đồng trang lứa với các em, nhưng đã làm nên những điều vĩ đại. Để các em hiểu rằng, mỗi chúng ta đều có thể trở thành một "ngọn đuốc" theo cách riêng của mình: Tỏa sáng bằng tri thức, bằng lòng nhân ái và trách nhiệm với quê hương.


