Lê Văn Tám - Ngọn Đuốc Sống của cách mạng Việt Nam

Đêm tháng Mười năm 1945, Sài Gòn chìm trong bầu không khí ngột ngạt của khói súng. Tiếng giày đinh của lính Pháp nện bôm bốp trên đường phố Thị Nghè, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
Ở một góc phố tối, cậu bé Tám ngồi co ro bên chiếc hòm gỗ nhỏ, tay mân mê vài gói lạc rang còn sót lại. Mới mười ba tuổi, nước da đen sạm vì nắng gió, nhưng đôi mắt Tám lúc nào cũng sáng quắc. Hằng ngày, Tám lân la khắp các quán xá, ga tàu để bán hàng, nhưng thực chất là để nhìn, để nghe và để ghi nhớ. Cậu căm ghét những chiếc xe bọc thép gầm rú, căm ghét cái cách binh lính ngoại quốc nghênh ngang coi rẻ đồng bào mình.
Mục tiêu lớn nhất nằm ngay trước mắt Tám: Kho đạn Thị Nghè — nơi thực dân Pháp tập kết hàng tấn bom đạn, dung môi và xăng dầu để chuẩn bị càn quét phong trào kháng chiến của ta. Nhìn những hàng rào kẽm gai dày đặc và toán lính gác bồng súng lầm lũi đi lại, trong đầu cậu thiếu niên bỗng lóe lên một quyết định táo bạo.
"Phải phá hủy nó. Nếu kho đạn này nổ tung, đồng bào và các anh tự vệ sẽ bớt đi bao nhiêu máu đổ."
Tám lặng lẽ chuẩn bị. Cậu không có súng, không có lựu đạn. Vũ khí của cậu chỉ là một chai xăng nhỏ xin được của mấy chú xe ôm, một bao diêm quẹt và một trái tim rực cháy lòng căm thù giặc.
Đêm ngày 17 tháng 10, trời tối đen như mực. Tám áp sát vào bờ rào phía sau kho đạn. Lợi dụng lúc hai tên lính gác vừa quay lưng đi khuất và ánh đèn pha quét qua hướng khác, Tám nhanh như một con sóc, trườn qua khe hở của hàng rào thép gai. Cậu áp mình vào những thùng phuy dầu cao ngất, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
Tám mở nắp chai, dốc ngược dòng xăng lên tấm áo sờn vai của mình. Vừa lúc đó, tiếng động làm một tên lính gác chú ý:
— Qui est là? (Ai ở đó?) — Tiếng quát lạnh lùng vang lên kèm theo tiếng lên đạn sột soạt.
Không còn thời gian để do dự hay lẩn trốn nữa. Tám rút bao diêm, quẹt mạnh. Một tia lửa bùng lên, gặp vạt áo đẫm xăng liền hóa thành một ngọn lửa lớn bao trùm lấy thân hình nhỏ nhắn.
Cảm giác bỏng rát ập đến dữ dội, nhưng Tám không hề kêu khóc. Ngược lại, cậu lấy hết sức bình sinh, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng vào khu vực chứa dung môi và hòm đạn như một mũi tên lửa.
Tên lính gác ú ớ không kịp nổ súng. Trước mắt gã, một "cây đuốc sống" rực cháy đang băng băng lao qua màn đêm, mang theo ý chí quật cường của một dân tộc không chịu cúi đầu.
Đoàng! Đoàng! Bùm!

Ngọn lửa từ người Tám bén vào các thùng chất nổ. Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển cả vùng Thị Nghè, kéo theo chuỗi nổ dây chuyền vang dội. Lửa đỏ rực bốc cao ngút trời, thiêu rụi toàn bộ kho vũ khí của thực dân Pháp. Trong biển lửa ngút ngàn ấy, hình bóng cậu bé bán lạc rang nghèo khổ đã hòa vào làm một với vinh quang của Tổ quốc.
Sáng hôm sau, tin tức về kho đạn Thị Nghè bị phá hủy lan nhanh khắp Sài Gòn, làm nức lòng quân dân kháng chiến. Người chiến sĩ thiếu niên ấy đã ngã xuống ở tuổi 13, nhưng ngọn lửa từ "Cây đuốc sống" Lê Văn Tám đã kịp thắp lên niềm tin và lòng quả cảm cho hàng triệu đồng bào bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến.


