LÊ VĂN THỌ – NGƯỜI ANH HÙNG ĐẦU TIÊN CỦA MIỀN ĐÔNG
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Có những người anh hùng được nhớ bởi một trận đánh. Nhưng cũng có những người được nhớ bởi họ đã trở thành biểu tượng cho cả một thế hệ chiến sĩ nơi chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Đó là Lê Văn Thọ, còn gọi là Muối, sinh khoảng năm 1931–1932, quê Gò Vấp, Sài Gòn. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Lê Văn Thọ tham gia lực lượng cách mạng và trở thành một cán bộ đặc công gan dạ, mưu trí.
Đặc công là những người thường phải nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Không ồn ào. Không phô trương. Họ lặng lẽ tiếp cận mục tiêu, tìm cách đánh vào nơi đối phương tưởng rằng an toàn nhất rồi nhanh chóng rút khỏi trận địa.
Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi sự chính xác và lòng can đảm phi thường. Lê Văn Thọ đã nhiều lần cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ như vậy. Ông nổi tiếng bởi sự bình tĩnh trước hiểm nguy, khả năng tổ chức chiến đấu và tinh thần luôn đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của bản thân.
Có những đêm, khi mọi người còn đang ngủ, những người lính đặc công đã âm thầm rời căn cứ. Họ đi trong bóng tối. Không biết phía trước có gì. Chỉ biết rằng mục tiêu phải được hoàn thành. Và Lê Văn Thọ luôn là người sẵn sàng bước lên phía trước. Những chiến công của ông đã góp phần xây dựng truyền thống chiến đấu của lực lượng vũ trang miền Đông Nam Bộ.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Lê Văn Thọ được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông trở thành một trong những anh hùng quân đội đầu tiên được tuyên dương, đồng thời là anh hùng quân đội đầu tiên của miền Đông Nam Bộ.
Đằng sau danh hiệu ấy là hình ảnh của một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng lòng gan dạ và sự mưu trí. Một người con Gò Vấp đã từ những con đường quê hương bước vào chiến trường.
Từ một người lính trở thành cán bộ đặc công. Và từ những trận đánh âm thầm trở thành một trong những biểu tượng của lực lượng vũ trang miền Đông.
Lê Văn Thọ – Muối, người anh hùng của miền Đông Nam Bộ.
Ông không cần một chiến trường rộng lớn để chứng minh lòng dũng cảm. Chỉ cần đứng trước một nhiệm vụ nguy hiểm, ông đã chọn bước lên.
Ngày 31/8/1955, tên tuổi ông được ghi vào lịch sử.
Nhưng điều còn lại lâu hơn cả danh hiệu là tinh thần của một thế hệ:
biết hiểm nguy vẫn tiến lên, biết gian khổ vẫn kiên trì, và biết phía trước là cái chết vẫn không quay lưng với Tổ quốc.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những người đi vào lịch sử rất sớm – bởi họ đã dành tuổi trẻ của mình cho những ngày tháng mà đất nước cần họ nhất.


