LÊN ĐƯỜNG THEO TIẾNG GỌI NON SÔNG
Giữa những ngày tháng 4 năm 1972, khi cái nắng hanh hao của vùng đất Ninh Bình bắt đầu nhuộm vàng những cánh đồng, chàng trai trẻ Nguyễn Xuân Mão lúc bấy giờ vừa tròn 22 tuổi. Tại thôn Trinh Nữ 1, xã Yên Mô, không khí không chỉ có tiếng xào xạc của lá tre mà còn sục sôi một tinh thần "Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược". Ngày 4/4/1972 đã trở thành một dấu mốc không bao giờ phai mờ trong tâm trí ông – ngày ông chính thức xếp lại bút nghiên, từ biệt người thân để lên đường nhập ngũ.Hành trang mang theo của người chiến sĩ trẻ đơn sơ lắm, chỉ có chiếc ba lô bạc màu, một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình và lời dặn dò của cha mẹ nơi quê nhà. Ông được biên chế vào đơn vị C3 E46 tại Thanh Hóa. Đó là ba tháng huấn luyện "khổ nhục nhưng vinh quang". Trên thao trường nắng cháy miền Trung, những chàng lính trẻ như ông Mão đã làm quen với tiếng súng, với những bài tập lăn, lê, bò, tời, và cả những đêm hành quân mang nặng xuyên rừng.Ông nhớ lại, những bữa cơm khi ấy chỉ có ngô bung trộn sắn, rau rừng đắng chát, nhưng tiếng cười của đồng đội luôn rộn rã. Ba tháng huấn luyện tại Thanh Hóa không chỉ đúc rút cho ông những kỹ năng chiến đấu cơ bản mà còn rèn luyện nên một ý chí sắt đá. "Lính E46 khi ấy ai cũng hừng hực khí thế," ông Mão bồi hồi nhớ lại. Mỗi giờ phút trên bãi tập đều là sự chuẩn bị cho những trận đánh sinh tử ở chiến trường xa xôi.Trận địa khi ấy vẫn còn xa, nhưng cái nắng gió của dải đất miền Trung đã tôi luyện nên gương mặt sạm đen nhưng ánh mắt sáng ngời của người chiến sĩ Nguyễn Xuân Mão. Kết thúc khóa huấn luyện, ông cùng đồng đội nhận lệnh hành quân vào Nam. Đó là một buổi chiều tháng 6, khi tiếng ve kêu râm ran cũng là lúc đoàn quân lên đường, hướng về miền Tây sông nước, bắt đầu một hành trình dài đầy máu và hoa của "thời hoa lửa".


