LIÊN ĐỘI TRƯỜNG THCS NGUYỄN THỊ MINH KHAI (40)
Trường: THCS Phạm Hùng
Lớp:9A3
Tên:Phạm Thanh Phong
Địa chỉ(sau sáp nhập):Ấp Cầy Xiêng , xã Châu Thành , tỉnh Tây Nin
Trong dòng chả y rự c rỡ củ a lị ch sự chố ng giả c ngoả i xâm, mố i vùng đả t đề u hóa thân
thành nhự ng tựỡ ng đài bả t tự . Nề u Quả ng Nam có “Ngũ phủ ng tề phi”, thì Long An tự
hào vỡ i tám chự vàng “Trung dũng kiên cựỡ ng, toàn dân đánh giả c”. Giự a nhự ng đóa
hoa chiề n công ả y, cái tên Huỳnh Văn Đả nh nố i lên nhự mố t huyề n thoả i – ngựỡ i
không chỉ cả m súng bả ng đôi tay khéo léo củ a mố t “thiề n xả ”, mà còn chiề n đả u bả ng
trái tim nố ng nàn yêu nựỡ c và mố t trí tuề quân sự sả c sả o củ a ngựỡ i con đả t Tân Trủ .
Cuộc đời của Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh là minh chứng sống động cho chân lý: Hoàn
cảnh nghiệt ngã chính là phép thử của ý chí. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, từ
thuở lên chín đã phải nếm trải nỗi cay đắng của kiếp đi ở đợ, ông sớm thấu hiểu nỗi
thống khổ của ngựời dân mất nựớc. Nhựng thay vì đầu hàng số phận, bóng tối của sự
bóc lột đã nhen nhóm trong ông ngọn lửa phản kháng mãnh liệt. Sự kiện ông rời bỏ ách
nô lệ để tham gia đội du kích không chỉ là một lựa chọn cá nhân, mà là sự chuyển mình
tất yếu từ một thân phận bị áp bức thành một chủ thể tự do, quyết định vận mệnh của
chính mình và quê hựỡng.
Nhắc đến Huỳnh Văn Đảnh, lịch sử quân sự Việt Nam ghi danh ông nhự một “Nhà thiện
xạ” huyền thoại. Con số 74 viên đạn diệt 78 tên giặc không đỡn thuần là một thống kê
khô khốc, mà là một kỳ tích của sự tinh tế và kỷ luật. Trong điều kiện thiếu thốn vũ khí,
mỗi viên đạn của ông đều mang sức nặng của lòng thù hận và khát vọng hòa bình. Ông
không bắn bằng bản năng, mà bắn bằng sự tính toán mựu trí, bằng sự kiên nhẫn phục
kích giữa nắng cháy, mựa dầm. Cái tên Huỳnh Văn Đảnh đã trở thành nỗi ám ảnh kinh
hoàng đối với quân thù, khiến chúng phải khiếp nhựợc mỗi khi đối diện với những
họng súng bắn tỉa của du kích Đức Tân. Tài năng của ông đã chứng minh rằng: Sức
mạnh của con ngựời không nằm ở sự hiện đại của vũ khí, mà nằm ở bản lĩnh và sự sáng
tạo không giới hạn khi đựợc dẫn dắt bởi lý tựởng đúng đắn.
Thế nhựng, chân dung Huỳnh Văn Đảnh sẽ không trọn vẹn nếu chỉ nhìn qua lăng kính
của một tay súng. Ở ông, ta còn thấy hình bóng của một ngựời cán bộ chính trị mẫu
mực, một ngựời con hiếu nghĩa với nhân dân. Ông thấu hiểu sâu sắc rằng “gốc có vững
cây mới bền”, chiến tranh không chỉ là sự đối đầu giữa các nòng súng mà còn là cuộc
chiến giành lấy lòng dân. Hình ảnh ngựời chỉ huy cùng dân bám trụ, đêm đêm vận động
bà con dựng lại nhà cửa ngay sau những trận càn của địch đã khắc họa một nhân cách
cao đẹp. Ông chính là hiện thân của tinh thần “thế trận lòng dân” – một bài học quý báu
mà cho đến hôm nay, thế hệ học sinh chúng ta vẫn cần phải khắc cốt ghi tâm.
Năm tháng có thề phủ bủ i lên nhự ng chiề n hào, nhựng tên tuố i củ a Anh hùng Huỳnh
Văn Đả nh sề mãi là ngố n lự a sựỡ i ả m niề m tin cho thề hề trề . Ông không chỉ đề lả i cho
chúng ta mố t nề n đố c lả p quý giá, mà còn đề lả i mố t bài hố c về sự nố lự c vựỡ t nghị ch
cả nh và tinh thả n trách nhiề m vỡ i cố ng đố ng. Đự ng trựỡ c tựỡ ng đài hay mái trựỡ ng
mang tên ông, mố i hố c sinh giố i hôm nay không chỉ biề t cúi đả u tri ân, mà còn phả i biề t
tự hố i: Mình sề đóng góp gì cho Tố quố c trong thỡ i bình đề xự ng đáng vỡ i nhự ng “viên
đả n thiề n xả ” củ a cha ông ngày trựỡ c? Huỳnh Văn Đả nh – ông không đi vào dĩ vãng, ông
số ng mãi trong nhị p thỡ củ a vùng đả t Long An trung dũng và trong khát vố ng vựỡn lên
củ a tuố i trề hôm nay.



