Mẹ Việt Nam Anh hùng

LIÊN ĐỘI TRƯỜNG THCS NGUYỄN THỊ MINH KHAI (49)

Mẹ Trần Thị Viết

Tây Ninh03/05/2026Nguyễn Thị Ngọc Hên (Trường THCS Nguyễn Thị Minh Khai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có nơi nào như đất nước mình,

Nghĩa mẹ lớn hơn sông dài biển rộng...”

Trong "thời hoa lửa" của dân tộc, có những nỗi đau không lời nào tả xiết, có những hy sinh thầm lặng mà sử sách khó ghi hết. Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết là một trong những nốt trầm bi hùng như thế - nơi hội tụ tất cả mất mát, tình thương và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam.

1. Người mẹ của "vùng đất chín rồng"

Mẹ Trần Thị Viết sinh năm 1892 tại ấp Cả Dứa, xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An. Cuộc đời mẹ trải dài qua ba thế kỷ, chứng kiến cả một hành trình đầy máu lửa của dân tộc. 119 tuổi đời, mẹ được Sách Kỷ lục Việt Nam ghi nhận là người phụ nữ cao tuổi nhất Việt Nam khi qua đời vào 4h30 ngày 18/6/2011.

Nhưng điều làm nên tượng đài Trần Thị Viết không phải là tuổi thọ, mà là những mất mát mẹ đã gánh trong chiến tranh. Mẹ có 10 người con, 8 trai 2 gái. Giữa thời loạn lạc, mẹ một mình tần tảo nuôi con bằng củ khoai, hạt lúa ở vùng biên giới Đồng Tháp Mười. Rồi chiến tranh chống Mỹ bùng nổ, tám người con trai của mẹ lần lượt khoác áo lính, lên đường theo tiếng gọi non sông.

2. "Bảy lần khóc thầm lặng lẽ"

Có nỗi đau nào hơn nỗi đau của người mẹ tiễn con ra trận? Với mẹ Viết, nỗi đau ấy nhân lên gấp bội. Trong suốt những năm tháng kháng chiến, mẹ nhận về 7 tờ giấy báo tử. Bảy người con trai của mẹ đã vĩnh viễn nằm lại ở các chiến trường từ miền Đông Nam Bộ đến biên giới Tây Nam.

Người ta kể rằng, mỗi lần nhận tin con hy sinh, mẹ không gào khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang lên bàn thờ, rồi lại ra đồng, ra ruộng. Đêm về, mẹ thức trắng, nước mắt chảy ngược vào tim. Bảy lần tiễn con đi, bảy lần mẹ "khóc thầm lặng lẽ". Bởi mẹ hiểu, nếu mẹ gục ngã thì ai sẽ là chỗ dựa cho những đứa con còn lại, ai sẽ tiếp tục nuôi giấu cán bộ, ai sẽ giữ mảnh đất này cho ngày hòa bình?

Trong căn nhà lá ở ấp Cả Dứa, mẹ vẫn đào hầm bí mật. Vẫn nấu cơm, giấu gạo tiếp tế cho bộ đội. Mẹ nói với con gái út: "Tụi nó giết được con má, chứ không giết được cái bụng thương nước của má".

3. 119 năm tuổi đời - 119 năm nặng nghĩa nước non

Hòa bình lập lại, mẹ về với căn nhà cũ ở Tuyên Bình Tây. Trong 10 người con, mẹ chỉ còn lại người con gái út khi đó đã ngoài 70 tuổi, cùng đàn cháu, chắt, chít. 7 người con trai của mẹ đã hóa thành sông núi, thành một phần của đất nước.

Ở tuổi 100, rồi 110, mắt mẹ đã mờ, chân mẹ đã chậm, nhưng mỗi khi có đoàn học sinh đến thăm, mẹ vẫn cố ngồi dậy kể chuyện. Mẹ không kể về những chiến công. Mẹ chỉ kể về bát cơm độn khoai mẹ nấu cho bộ đội ăn, về tấm áo vá mẹ khâu vội trong đêm cho các con trước lúc lên đường. Với mẹ, đó là tất cả những gì một người mẹ có thể làm cho Tổ quốc.

Ngày 18/6/2011, trái tim của người mẹ 119 tuổi ngừng đập. Lễ truy điệu mẹ được tổ chức trọng thể vào sáng 20/6/2011 tại quê nhà. Mẹ ra đi, để lại một khoảng trống không gì bù đắp được, nhưng cũng để lại một tượng đài bất tử về tình mẫu tử và lòng yêu nước.

4. Sống sao cho xứng với nước mắt của Mẹ

Nhà thơ Tố Hữu từng viết: "Ôi! Những bà mẹ Tổ quốc anh hùng!". Mẹ Trần Thị Viết chính là hiện thân cao đẹp nhất cho danh hiệu đó. Cuộc đời mẹ là bản anh hùng ca không cần gươm đao, không cần những chiến công hiển hách. Sự hy sinh của mẹ là sự hy sinh lớn nhất: dâng hiến những đứa con mình dứt ruột đẻ ra cho độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, khi chúng ta được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường, có bao giờ ta tự hỏi: mình đã sống xứng đáng với sự hy sinh của những người mẹ như mẹ Viết chưa? Bảy tờ giấy báo tử mẹ nhận, bảy lần trái tim mẹ rỉ máu đã đổi lấy cho chúng ta hôm nay.

"Thời hoa lửa" đã đi qua, nhưng bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Trần Thị Viết thì còn mãi. Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay, xin cúi đầu trước mẹ, nguyện sống, học tập và lao động để giữ gìn non sông gấm vóc mà mẹ và các con của mẹ đã đổ máu giữ gìn. Để ở nơi xa, mẹ có thể mỉm cười vì thấy "cái lai quần" mà thế hệ má Út Tịch nhắc đến vẫn đang được con cháu tiếp nối, giữ gìn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn