LIÊN ĐỘI TRƯỜNG TH&THCS ĐỊNH BIÊN - TẤM GƯƠNG NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN ÔNG LÊ TRỌNG HIẾU
Trong những buổi chiều yên bình bên hiên nhà, em thường được nghe ông nội – ông Lê Trọng Hiếu – kể về một thời tuổi trẻ rực lửa của mình. Đó là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy lý tưởng, khi ông lên đường nhập ngũ năm 1968, mang theo khát vọng bảo vệ Tổ quốc.
Tác giả: Lê Trọng Phúc
Lớp 7
Trường TH&THCS Định Biên
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong những buổi chiều yên bình bên hiên nhà, em thường được nghe ông nội – ông Lê Trọng Hiếu – kể về một thời tuổi trẻ rực lửa của mình. Đó là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy lý tưởng, khi ông lên đường nhập ngũ năm 1968, mang theo khát vọng bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 12 năm 1968, ông hành quân vào Nam, công tác tại Trạm Bình Điền, tuyến đường 9 Nam Lào. Công việc của ông là vận chuyển thương binh, bệnh binh giữa bom đạn ác liệt. Ông kể, có những đêm mưa rừng tầm tã, đường trơn trượt, nhưng từng cáng thương vẫn được khiêng đi trong lặng lẽ. Mỗi người lính khi ấy đều hiểu rằng phía sau mình là Tổ quốc.
Năm 1969, ông vào Đoàn Phước Long (Tây Ninh), tiếp tục làm nhiệm vụ vận tải vũ khí, lương thực. Những chuyến hàng thầm lặng ấy đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến.
Đầu năm 1970, ông là hạ sĩ thuộc Tiểu đoàn 26, Thông tin vô tuyến, Sư đoàn 1, hoạt động tại vùng Bảy Núi (An Giang). Tháng 3 năm ấy, ông sang Campuchia cùng quân tình nguyện Việt Nam giúp nước bạn chiến đấu. Ông nói với em rằng: “Người lính khi ấy không chỉ bảo vệ đất nước mình mà còn vì nghĩa tình quốc tế.”
Tháng 5 năm 1973, ông tiếp tục tham gia chiến đấu chống lực lượng Pol Pot ở Campuchia. Rồi đến tháng 4 năm 1975, ông trở về nước, tham gia chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Những ngày tháng Tư hào hùng ấy đã đi vào trang sử vàng của dân tộc, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Sau đó, ông làm nhiệm vụ tại Phú Quốc quản lý tù binh chế độ cũ. Năm 1977, ông phục viên trở về quê hương. Tưởng rằng cuộc đời binh nghiệp đã khép lại, nhưng năm 1978, ông lại tái ngũ, lên biên giới phía Bắc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc tại Lạng Sơn, Đồng Đăng.
Nghe ông kể chuyện, em không chỉ cảm nhận được khói lửa chiến tranh mà còn thấy rõ ánh sáng của lòng dũng cảm, của tình yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Ông không bao giờ nhận mình là anh hùng. Ông chỉ nói: “Ông đã làm điều mà Tổ quốc cần.”
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, em càng trân trọng những năm tháng “thời hoa lửa” của ông. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện chăm ngoan để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha ông.


