Liên đội trường Tiểu học Võ Thị Sáu
Liên đội trường Tiểu học Võ Thị Sáu
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mảnh đất Trảng Bàng (Tây Ninh) đã chứng kiến biết bao tấm gương anh dũng của những người con sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong số đó, Nguyễn Văn Đức là một hình ảnh tiêu biểu – một người chiến sĩ trẻ tuổi nhưng mang trong mình ý chí kiên cường và tinh thần chiến đấu quả cảm.
Anh sinh năm 1956 tại ấp Chánh, xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với ruộng đồng, với những vất vả của cuộc sống mưu sinh. Nhưng cũng chính mảnh đất ấy, trong khói lửa chiến tranh, đã sớm hun đúc trong anh lòng yêu nước và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Năm 1969, khi mới mười ba tuổi, anh đã tham gia cách mạng, gia nhập Đội Biệt động thị trấn Trảng Bàng – một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Dù tính tình hiền hậu, giản dị, nhưng trong chiến đấu, Nguyễn Văn Đức lại vô cùng gan dạ. Anh cùng đơn vị tham gia hơn 10 trận đánh lớn nhỏ, lập nhiều chiến công đáng khâm phục. Từ năm 1969 đến 1971, anh nhiều lần bám sát địch, thậm chí trực tiếp trinh sát trong lòng Chi khu Trảng Bàng – nơi được canh phòng nghiêm ngặt. Nhờ sự mưu trí và dũng cảm, anh đã nắm được quy luật hoạt động của địch, cung cấp thông tin quan trọng giúp đơn vị tổ chức nhiều trận tập kích, phục kích hiệu quả, gây cho kẻ thù những tổn thất nặng nề. Ngày 19-1-1971, anh vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng – dấu mốc khẳng định lý tưởng và sự cống hiến của một người chiến sĩ trẻ. Cũng trong khoảng thời gian này, anh đã tham gia hai trận đánh tiêu biểu tại ngã ba Hai Châu. Trong trận thứ nhất, lực lượng ta tiêu diệt 6 tên địch là bọn ác ôn chuyên đàn áp nhân dân, góp phần làm lung lay tinh thần của quân địch và củng cố niềm tin của nhân dân vào cách mạng. Đỉnh cao của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của Nguyễn Văn Đức được thể hiện trong trận đánh sáng ngày 19-1-1971 tại cổng Chi khu Trảng Bàng. Trong trận này, anh cùng đồng đội tiêu diệt và làm bị thương 14 tên địch, trong đó có một sĩ quan ác ôn. Khi bị địch chặn đường rút lui, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh vẫn bình tĩnh chỉ đường cho đồng đội thoát hiểm, còn bản thân thì đánh lạc hướng địch, chấp nhận đối mặt với nguy hiểm. Bị bao vây, không để rơi vào tay kẻ thù, anh đã lựa chọn một hành động dũng cảm đến nghẹn lòng: tự kích nổ để tiêu diệt thêm 2 tên địch, làm bị thương 3 tên khác và anh đã anh dũng hy sinh. Sự hy sinh ấy không chỉ khiến kẻ thù khiếp sợ mà còn trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần chiến đấu ngoan cường, bất khuất.
Sự ra đi của Nguyễn Văn Đức để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng nhân dân Trảng Bàng. Nhưng anh không mất đi – anh đã hóa thành bất tử trong lòng quê hương, trong ký ức của dân tộc. Năm 1999, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân – phần thưởng xứng đáng cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Văn Đức vẫn như một ngọn lửa âm thầm cháy mãi. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc. Và ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



