LIÊN LẠC VIÊN VƯỢT BOM ĐẠN
Từ năm 14 tuổi, bà Lê Thị Hoa (70 tuổi, huyện Củ Chi, TP.HCM) làm liên lạc viên, mang thư từ qua những vùng đất cháy để kết nối kháng chiến, với những chuyến đi đầy rủi ro, Du cảm, nỗi lo lắng không nguôi và lòng tự hào về vai trò của mình.
Mang thư từ qua vùng đất
Bà Hoa sinh ra ở vùng đất đỏ Củ Chi, nơi nổi tiếng với hệ thống địa đạo chống Mỹ, một biểu tượng của sự minh cường. Năm 1965, khi Mỹ tăng cường ném bom miền Nam, bà mới 14 tuổi nhưng đã tham gia đội liên lạc của huyện. "Gia đình tôi là nông dân, nhưng chiến tranh tạo mọi thứ đảo lộn. Anh trai tôi hy sinh trong trận chiến, nên tôi quyết định thay thế anh để góp phần", bà kể, giọng ngọt ngào khi nhớ về người anh đã mất. Nhiệm vụ của bà là mang thư từ, mệnh lệnh từ cơ sở lên ủy hoặc ngược lại. Đường đi đầy rẫy bom đạn, vương miện có máy bay tuần tra liên tục, nhưng bà và đồng đội phải vượt qua bằng cách bò dưới ruộng lúa, lặn qua kênh rạch hoặc ẩn sâu trong bụi nước. Bà nhớ rõ những chuyến đi ban đêm, khi mưa rơi nặng hạt, đường sông suối, nhưng tình thần yêu nước khiến bà không dừng lại.
Có lần, bà mang bức thư quan trọng từ chiến khu về làng, nhưng đã được phát hiện. "Tôi chạy thục mạng, bom rơi sát bên, đất bay mờ mờ, tiếng nổ vang trời. Tôi nhảy xuống ao, úp mặt xuống nước để tránh khói bụi và hơi nóng. Khi lên, thư vẫn còn nguyên trong túi áo, nhưng tôi chân bị thương nhẹ làm mảnh vụn. Đồng đội băng bó bằng cách tồn tại từ áo cũ, rồi tôi tiếp tục đi. Liên lạc viên như tôi là cầu nối sống còn; nếu không, đơn vị có thể đi đến đó lặn, nhưng tình thần yêu nước khiến tôi không dừng lại", bà Hoa hồi tưởng, giọng sáo ngọt ngào. Những lúc đó khiến bà hiểu sâu sắc về giá trị của sự hy sinh. Bà cũng kể về những lần mang thư trong địa đạo, khi không thở ngạt, nhưng bà vẫn hiển hiện.
Sau chiến tranh, bà Hoa trở thành thành viên tiểu học, dạy chữ cho thế hệ trẻ. Nhưng ký ức thời hỏa hoạn gây đau đáu. Bà tham gia hội phụ nữ, thường xuyên kể chuyện tại các buổi họp, và tích cực hỗ trợ gia đình thính sĩ. "Chiến tranh dạy tôi giá trị hòa bình. Chúng ta phải sống xứng đáng với những hy sinh ấy", bà nói. Bà cũng tham gia tìm kiếm hài cốt, mang về an táng. Những chuyến đi cô nhớ lại những ngày tháng đầy mạo hiểm. Bà chia sẻ: "Mỗi bức thư của tôi mang là một phần của cuộc
chiến. Nếu thất bại, biết bao người sẽ hy sinh vô ích". Bà sống với xin biết ơn, và khuyến khích con cháu học tập để xây dựng đất nước. Bà cũng tham gia các hoạt động văn hóa hóa, như tổ chức lễ tưởng niệm, để giữ ký ức.



