Liệt Sĩ - Bác sĩ Đặng Thùy Trâm - Người con gái anh hùng của quê hương Thừa Thiên-Huế
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Ngọn lửa bất tử nơi mật khu Đức Phổ
Mùa thu năm 1966, giữa những ngày Hà Nội sục sôi khí thế chống Mỹ, một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu bước ra khỏi cổng trường Đại học Y khoa Hà Nội. Đó là Đặng Thùy Trâm, một nữ sinh sinh ra trong một gia đình trí thức, lớn lên giữa lòng thủ đô hòa bình. Mang trong mình lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, Thùy Trâm đã khước từ cuộc sống yên bình tại hậu phương, tình nguyện viết đơn xin vào chiến trường miền Nam khốc liệt nhất.
Sau ba tháng trèo đèo lội suối dọc theo đường mòn Hồ Chí Minh, đầu năm 1967, chị đặt chân đến vùng đất lửa Đức Phổ, Quảng Ngãi. Tại đây, chị được phân công phụ trách một bệnh xá huyện – nơi thực chất chỉ là những hầm hào, lán trại dốc sâu trong lòng núi. Nhiệm vụ của người bác sĩ trẻ là cứu chữa cho các thương bệnh binh giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, trong điều kiện thiếu thốn trăm bề từ viên thuốc kháng sinh đến bông băng tẩm máu.
Giữa những trận bom càn quét dữ dội của kẻ thù, Thùy Trâm không chỉ là một bác sĩ kiên cường mà còn là một người chị, người em, người đồng đội đầy lòng trắc ẩn. Trong những đêm thức trắng bên ánh đèn dầu tù mù dưới hầm sâu, chị đã trút hết nỗi lòng vào những trang nhật ký. Đó là nơi chị ghi lại sự khốc liệt của chiến tranh, những nỗi đau xé lòng khi chứng kiến đồng đội ngã xuống, và cả những khoảng lặng nhớ nhung da diết về người mẹ, về mái nhà Hà Nội cổ kính. Nhưng vượt lên trên tất cả, những dòng chữ nhỏ nhắn ấy vẫn rực cháy một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng, một tình yêu thương con người bao la và một lý tưởng sống trong sáng: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Bước sang năm 1970, chiến trường Đức Phổ ngày càng trở nên khốc liệt khi địch liên tục mở các cuộc hành quân càn quét quét sạch mật khu. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, một trận càn lớn đổ ập xuống vùng bệnh xá. Để bảo vệ các thương binh và đồng đội rút lui an toàn, Thùy Trâm đã dũng cảm ở lại cản bước quân thù. Một mình giữa rừng già, với khẩu súng trường trong tay, người con gái Hà Nội ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi xuân.
Sau khi chị ngã xuống, một sĩ quan quân đội Mỹ tên là Frederic Whitehurst đã nhặt được cuốn nhật ký của chị và định đốt đi. Thế nhưng, một người thông dịch viên ngụy tên là Nguyễn Trung Hiếu đã cản lại bằng một câu nói định mệnh: “Đừng đốt, trong đó đã có lửa rồi!”. Câu nói ấy đã cứu sống hai tập nhật ký, được Frederic mang về Mỹ và trân trọng lưu giữ suốt 35 năm. Đến năm 2005, nhờ những nhịp cầu hòa bình, cuốn nhật ký đã vượt đại dương trở về với gia đình chị tại Hà Nội và được xuất bản, lay động trái tim hàng triệu độc giả trên toàn thế giới.
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã nằm lại với đất mẹ Quảng Ngãi, nhưng ngọn lửa từ tâm hồn, lý tưởng và tình yêu thương của chị thì còn sống mãi. Chị đã trở thành biểu tượng bất tử của một thế hệ thanh niên Việt Nam anh hùng, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.


