Liệt sĩ Bùi Xuân Quang
Anh ra đi vào một buổi sáng rất bình thường, mang theo lời hứa sẽ sớm trở về. Nơi chiến trường khói lửa, anh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước yên bình. Khi tin anh hy sinh được gửi về, mẹ anh chỉ lặng im, ôm chặt chiếc áo cũ còn vương mùi nắng. Người ta gọi anh là liệt sĩ — còn với gia đình, anh mãi là người con chưa kịp trở về.



