LIỆT SĨ NGUYỄN HOÀNG HIẾU
LIỆT SĨ NGUYỄN HOÀNG HIẾU
Tôi gặp ông Nguyễn Hoàng Hiếu trong một lần phối hợp tác chiến, khi ông đã là đại đội trưởng. Ông sinh năm 1950, quê Đông Thành. Dáng người ông không cao lớn, nhưng phong thái rất đĩnh đạc. Chỉ cần ông xuất hiện, anh em trong đơn vị đã thấy yên tâm. Ông ít khi lớn tiếng, nhưng mệnh lệnh đưa ra luôn rõ ràng và dứt khoát.
Ông Hiếu rất chú trọng việc bảo vệ lực lượng. Trước mỗi trận đánh, ông dành nhiều thời gian nghiên cứu địa hình, phân tích tình huống xấu nhất để có đường rút. Ông nói với tôi: “Đánh thắng là tốt, nhưng giữ được người mới là thắng lâu dài.” Nhờ vậy, đại đội của ông hạn chế được nhiều tổn thất trong những trận đánh ác liệt.
Trong sinh hoạt, ông gần gũi với chiến sĩ. Bữa ăn nào ông cũng ngồi cùng anh em, nghe từng người kể chuyện nhà. Ông thường nhắc những người trẻ giữ vững tinh thần, bởi theo ông, tinh thần quyết định rất nhiều đến sự sống còn trên chiến trường. Ngày 12/4/1972, trong một trận đánh lớn, ông trực tiếp chỉ huy mũi tiến công. Khi đội hình bị chững lại, ông xông lên phía trước động viên anh em và trúng đạn. Ông hy sinh ngay tại trận địa. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc, nhưng tinh thần chỉ huy của ông vẫn là điều anh em noi theo.



