Liệt sĩ Phan Tục
Anh là một người lính trẻ, quen với những bữa cơm vội và những đêm hành quân dài. Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bị phục kích. Anh đã ở lại giữ vị trí, bắn yểm trợ cho đồng đội rút lui an toàn. Khi mọi người quay lại, anh đã nằm đó, khẩu súng vẫn còn trên tay.
Sau này, trong buổi gặp mặt, đồng đội nhắc về anh không bằng những lời lớn lao, mà chỉ nói: “Hôm đó, nếu không có nó, chắc tụi mình không còn ai.” Với họ, anh không chỉ là liệt sĩ, mà là người đã đổi mạng sống của mình để giữ lại mạng sống của những người khác.



