Liệt sĩ Trần Trọng Quế
Anh viết vội vài dòng thư giữa đêm, nét chữ run run dưới ánh đèn dầu: “Nếu con không về, mẹ đừng buồn nhé.” Lá thư chưa kịp gửi thì trận đánh đã bắt đầu. Anh ngã xuống khi bình minh vừa ló rạng, mang theo cả những ước mơ còn dang dở. Nhiều năm sau, người ta tìm thấy lá thư ấy, giấy đã ố vàng — nhưng tình yêu và sự hy sinh của anh thì vẫn còn nguyên vẹn theo thời gian.



