Liệt sỹ Đỗ Văn So - Người giữ lửa
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thắng lợi của dân tộc không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội nơi tiền tuyến mà còn bởi những con người thầm lặng nơi hậu phương. Liệt sĩ Đỗ Văn So là một trong những tấm gương tiêu biểu như thế.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng, Đỗ Văn So sớm thấm thía nỗi đau mất nước và cảnh quê hương bị bom đạn giày xéo. Từ khi còn trẻ, anh đã tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, vận chuyển vũ khí cho lực lượng kháng chiến.
Trong những trận càn ác liệt của địch, anh dũng cảm ở lại bảo vệ kho tàng cách mạng, che chở cho đồng đội và nhân dân. Khi bị địch phát hiện, anh kiên quyết không khai báo, chiến đấu đến giây phút cuối cùng và anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của anh là biểu tượng cho tinh thần “một tấc không đi, một ly không rời”, giữ vững hậu phương để tiền tuyến vững vàng tiến công.
Liệt sĩ Đỗ Văn So đã ra đi nhưng ngọn lửa cách mạng anh giữ gìn vẫn cháy mãi trong lòng quê hương. Anh là tấm gương sáng ngời về lòng trung thành và đức hy sinh cao cả.Cuộc đời của Đỗ Văn So là một bản nhạc trầm hùng về sự hy sinh thầm lặng. Anh vốn là một nông dân hiền lành, nhưng chiến tranh đã rèn luyện anh trở thành một tay súng du kích thiện xạ. Hành động tiêu biểu của anh là việc tự nguyện nhận nhiệm vụ phá hủy kho xăng địch giữa lòng đô thị. Anh hy sinh khi nhiệm vụ vừa hoàn thành, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy nhưng đồng thời cũng thắp lên ngọn lửa hy vọng rực cháy trong lòng nhân dân An Thành.



