Lò Văn Chiến
Lò Văn Chiến
“Tôi sinh năm 1939, lớn lên giữa núi rừng Sơn La. Tuổi thơ của tôi gắn với nương rẫy, với những ngày theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Nhưng rồi chiến tranh ập đến, cuộc sống bình yên cũng không còn nữa.Những năm đất nước bước vào cuộc kháng chiến ác liệt trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, thanh niên trong bản lần lượt lên đường nhập ngũ. Tôi khi ấy đã ngoài 20 tuổi, nghĩ đơn giản lắm: đất nước còn chiến tranh thì mình không thể đứng ngoài.Ngày lên đường, mẹ tôi chỉ kịp dặn: ‘Đi thì phải cố gắng sống mà trở về’. Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.Chúng tôi hành quân qua nhiều cánh rừng, nhiều chiến trường. Gian khổ nhất là những ngày thiếu ăn, thiếu nước, lại luôn phải đối mặt với bom đạn. Có những đêm, cả đơn vị nằm ép mình dưới hầm, nghe tiếng bom nổ rung cả đất trời. Nhưng lạ là, càng gian khó thì tình đồng đội càng bền chặt.Tôi còn nhớ như in một trận đánh lớn. Địch tấn công dữ dội, khói lửa mù mịt. Đồng đội tôi có người bị thương, có người ngã xuống ngay bên cạnh. Khi ấy, không ai bảo ai, tất cả đều lao lên giữ trận địa. Tôi cũng chỉ nghĩ một điều: còn sống thì còn chiến đấu.Sau mỗi trận đánh, nhìn lại đơn vị vơi đi, lòng đau lắm. Nhưng chúng tôi không cho phép mình gục ngã, vì phía sau là quê hương, là gia đình.Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Khi nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng vào Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, tôi và anh em ôm nhau mà khóc. Bao nhiêu năm gian khổ, mất mát, cuối cùng cũng đổi lại hòa bình.Trở về quê hương, tôi lại tiếp tục làm nương, làm ruộng, sống cuộc đời bình dị. Nhưng những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy thì không bao giờ quên. Đó là ký ức vừa tự hào, vừa nhắc nhở mình phải sống cho xứng đáng với những người đã hy sinh.Giờ đây, tôi chỉ mong con cháu được sống trong hòa bình, học hành đầy đủ, không phải trải qua những gì mà thế hệ chúng tôi đã từng chịu đựng. Hòa bình hôm nay là điều quý giá nhất…”


