Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lò Vôi Thế Kỷ – ký ức không thể quên

Tại khu vực Lò Vôi Thế Kỷ, người lính bộ binh Hoàng Văn Chín cùng đồng đội phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Địa hình chủ yếu là núi đá, nhiều vị trí cao, dốc và hiểm trở. Những trận pháo kích có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Lào Cai24/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, ông Hoàng Văn Chín nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau những tháng ngày huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 356, tham gia chiến đấu trên mặt trận biên giới phía Bắc.

Từ một người thanh niên quen với nương ngô, con suối và những bản làng vùng cao, ông bước vào một cuộc chiến hoàn toàn khác. Những ngày tháng quân ngũ gắn với ba lô, súng đạn, những chặng hành quân dài và những đêm nằm giữa núi rừng trong tiếng pháo.

Ông kể:

“Ngày lên đường, chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi. Anh em cùng đơn vị đều còn trẻ, nhiều người chưa từng xa quê lâu ngày. Nhưng khi đến chiến trường mới hiểu bom đạn khốc liệt đến mức nào.”

Lò Vôi Thế Kỷ – ký ức không thể quên

Tại khu vực Lò Vôi Thế Kỷ, người lính bộ binh Hoàng Văn Chín cùng đồng đội phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Địa hình chủ yếu là núi đá, nhiều vị trí cao, dốc và hiểm trở. Những trận pháo kích có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Theo lời kể của ông, trước một đợt chiến đấu, đơn vị được lệnh giữ vững trận địa và sẵn sàng đánh trả khi đối phương tiến công.

Đêm trước trận đánh, các chiến sĩ tranh thủ củng cố công sự, kiểm tra súng đạn và chia nhau từng ngụm nước.

“Đêm ở chiến trường rất lạ. Ban ngày pháo nổ liên tục, ban đêm có lúc im ắng nhưng chẳng ai dám ngủ sâu. Ai cũng biết chỉ một lúc nữa thôi có thể lại có pháo kích.”

Đến gần sáng, những tiếng nổ đầu tiên bất ngờ vang lên.

Ầm! Ầm!

Đất đá từ sườn núi bắn tung tóe. Khói bụi phủ kín các vị trí chiến đấu. Tiếng pháo nối tiếp nhau, rung chuyển cả trận địa.

“Pháo dập xuống rất mạnh. Chúng tôi chỉ biết bám công sự. Có những lúc tiếng nổ gần đến mức tai ù đặc, đất đá rơi đầy người. Chờ pháo vừa ngớt là anh em lại phải bật lên, sẵn sàng chiến đấu.”

Khi hỏa lực đối phương chuyển hướng, bộ binh phải nhanh chóng cơ động chiếm giữ những vị trí quan trọng.

Ông Chín và đồng đội vừa chiến đấu, vừa hỗ trợ nhau giữ trận địa.

“Lúc đó không ai nghĩ đến chuyện sợ hay không sợ nữa. Phía trước là nhiệm vụ, bên cạnh là đồng đội. Người này động viên người kia. Có lúc một đồng chí bị thương, anh em vẫn tìm cách kéo về phía sau rồi quay lại tiếp tục chiến đấu.”

Khoảnh khắc bị thương

Trong một đợt giao tranh ác liệt, khi ông Chín cùng đồng đội đang cơ động qua một đoạn địa hình nhiều đá, hỏa lực bất ngờ dội xuống.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Ông bị thương, ngã xuống giữa trận địa.

“Tôi chỉ nghe một tiếng nổ rất lớn. Người bị hất xuống, đau buốt. Lúc ấy chỉ nghĩ mình phải cố sống. Tôi gọi đồng đội. Anh em nghe thấy liền quay lại.”

Giữa lúc tiếng súng vẫn vang lên, những người lính trong tổ đã tìm cách tiếp cận, sơ cứu và đưa ông về phía sau.

“Đồng đội dìu tôi đi từng đoạn. Có chỗ phải bò qua đá. Tôi đau lắm nhưng vẫn cố chịu. Nghĩ đến anh em đang chiến đấu phía trước, tôi càng phải cố gắng.”

Sau đó, ông được đưa về tuyến sau điều trị. Vết thương trở thành dấu tích không thể xóa mờ của những năm tháng chiến tranh và khiến ông mang thương tật suốt đời.

“Điều tôi nhớ nhất là đồng đội”

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những người đồng đội vẫn luôn ở trong tâm trí CCB Hoàng Văn Chín.

Ông xúc động nói:

“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ lắm. Có những anh em hôm trước còn ngồi bên nhau, hôm sau đã không còn. Người sống sót trở về luôn mang theo hình bóng của những người đã hy sinh.”

Với ông, những người lính năm ấy không chỉ là đồng đội mà còn là những người anh em đã cùng chia sẻ từng ngày gian khó.

Một bi đông nước, một mẩu lương khô, một lời động viên giữa trận địa – những điều tưởng như rất nhỏ bé lại trở thành ký ức quý giá nhất.

Trở về với quê hương Bắc Hà

Sau những năm tháng chiến đấu, CCB Hoàng Văn Chín trở về quê hương Bắc Hà. Trên cơ thể ông vẫn còn những dấu tích của chiến tranh, nhưng trong lòng luôn tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ của người lính.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình là điều rất quý giá. Hãy nhớ rằng để có ngày hôm nay, nhiều người đã hy sinh cả tuổi trẻ, có người hy sinh cả cuộc đời. Phải biết giữ gìn quê hương, đất nước và sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.”

Câu chuyện của CCB Hoàng Văn Chín – người lính bộ binh Sư đoàn 356, quê Bắc Hà, thương binh từng chiến đấu tại Lò Vôi Thế Kỷ, mặt trận Vị Xuyên là câu chuyện về một thế hệ đã đi qua lửa đạn bằng lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng “hoa lửa” của tuổi thanh xuân vẫn còn cháy trong ký ức người lính. Có những người trở về với quê hương, có những người mãi nằm lại nơi chiến trường. Tất cả đều góp phần làm nên giá trị của hòa bình hôm nay.

“Chúng tôi không mong được nhớ đến như những người hùng. Chỉ mong thế hệ sau đừng quên những người lính đã từng đứng ở đó, giữa mưa bom bão đạn, để giữ từng tấc đất biên cương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn