Lời chưa kịp nói
Ngày chia tay, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Anh đứng trước cổng làng, ba lô đã sẵn sàng, nhưng lòng còn đầy những điều chưa kịp nói. Em đứng đối diện, im lặng, đôi mắt như muốn giữ lại khoảnh khắc ấy lâu hơn một chút.
Anh định nói nhiều điều – về nỗi nhớ, về lời hứa, về tương lai – nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi. Không phải vì không muốn nói, mà vì sợ nếu nói ra, bước chân sẽ chùn lại.
Chiến tranh cuốn anh đi qua bao vùng đất, qua bao tháng ngày gian khổ. Nhưng mỗi khi nhớ lại, anh vẫn day dứt về những lời chưa kịp nói hôm ấy.
Có những điều không cần nói thành lời, nhưng lại theo con người suốt cả cuộc đời.



