Cựu Thanh niên xung phong

Lời của người giữ lửa - CĐ Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Đậu Gia Khánh (chi đoàn Phú Quý)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều yên bình, dưới bóng cây trước sân nhà, ông Bình chậm rãi rót chén trà, ánh mắt xa xăm như đang trở về những năm tháng đã qua.

“Tụi cháu bây giờ được sống trong hòa bình, chứ ngày xưa… bom đạn lúc nào cũng ở trên đầu,” ông bắt đầu câu chuyện bằng giọng trầm ấm.

Ông kể, năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở đường, tải đạn, đảm bảo giao thông thông suốt cho tiền tuyến.

“Có những đêm, tụi bác làm việc dưới ánh trăng, vừa làm vừa nghe tiếng máy bay. Hễ nghe tiếng động lạ là phải nằm rạp xuống đất… nhưng khi yên một chút lại đứng lên làm tiếp.”

Ông dừng lại, ánh mắt chùng xuống.

“Bom rơi không báo trước. Có lần, một quả rơi ngay gần đội. Đất đá văng tung tóe. Khi khói tan, bác quay lại… thì một người bạn thân đã không còn nữa.”

Không gian im lặng. Chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua hàng cây.

“Đau lắm chứ… nhưng không ai được phép dừng lại. Vì nếu mình dừng, xe không qua được, chiến trường phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực.”

Ông kể tiếp, có những hôm đói lả, chỉ có nắm cơm khô với chút muối vừng. Nhưng ai cũng động viên nhau: “Cố lên, vì miền Nam, vì đất nước.”

“Điều làm bác nhớ nhất,” ông mỉm cười nhẹ, “không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Sống chết có nhau. Một người bị thương, cả đội tìm cách cứu. Không ai bị bỏ lại phía sau.”

Ánh nắng chiều dần tắt. Ông Bình nhấp một ngụm trà, giọng chậm lại:

“Bây giờ nghĩ lại, bác thấy mình may mắn vì đã sống, đã góp một phần nhỏ cho đất nước. Nhưng bác cũng không quên những người đã nằm lại… họ mãi mãi ở tuổi đôi mươi.”

Ông nhìn về phía xa, nơi con đường làng đang yên bình dưới hoàng hôn.

“Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ trước đã hy sinh. Đó là điều mà bác luôn mong.”

Câu chuyện kết thúc, nhưng trong lòng người nghe vẫn còn âm vang – về một thời hoa lửa, về những con người bình dị mà phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn