LỜI HẸN Ở ĐỒNG LỘC
LỜI HẸN Ở ĐỒNG LỘC

LỜI HẸN Ở ĐỒNG LỘC
Chiều 24 tháng 7 năm 1968, trước giờ ra làm nhiệm vụ, mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc vẫn ríu rít chuyện trò.
Một cô nói:
— Hòa bình rồi, chúng mình phải gặp lại nhau nhé!
Cô khác cười:
— Nhất định. Lúc đó không còn bom nữa, tha hồ mà đi trên con đường này.
Rồi tiếng còi báo động vang lên.
Mười cô gái lập tức cầm cuốc, xẻng chạy ra mặt đường. Bom vừa đánh xuống, đất đá ngổn ngang, nhưng phía sau vẫn còn những đoàn xe đang chờ được đi tiếp vào chiến trường.
Họ san đất, lấp hố bom, quyết giữ cho con đường được thông suốt.
Bất ngờ, máy bay quay lại.
Một tiếng nổ dữ dội làm cả vùng đất rung chuyển.
Chiều hôm ấy, mười cô gái đã không trở về.
Lời hẹn ngày hòa bình mãi mãi còn dang dở.
Nhiều năm sau, Đồng Lộc đã xanh trở lại. Những con đường rộng mở, xe cộ nối nhau qua lại trong bình yên.
Mười cô gái không còn có thể trở về thực hiện lời hẹn năm xưa.
Nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên ngày hòa bình mà họ từng mong ước.



