LỜI HỨA GIỮ SUỐT BỐN MƯƠI NĂM
Chi đoàn cơ sở Ban Quản lý dự án Lưới điện TP. Hồ Chí Minh
LỜI HỨA GIỮ SUỐT BỐN MƯƠI NĂM
Giữa chiến trường ác liệt năm ấy, hai người lính trẻ trú quân cùng một hầm dã chiến.
Họ cùng ăn chung khẩu phần.
Cùng hành quân dưới mưa bom.
Và cùng chia sẻ những câu chuyện về gia đình nơi quê nhà.
Một người đã lập gia đình trước khi nhập ngũ.
Người còn lại vẫn chưa kịp cưới người yêu.
Trong một trận đánh, người đồng đội bị thương nặng.
Biết mình khó qua khỏi, anh lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay cùng vài bức ảnh gia đình.
Anh nắm chặt tay bạn mình và nói:
“Nếu cậu còn sống, hãy mang những thứ này về cho mẹ tôi.”
Lời dặn ấy trở thành lời hứa cuối cùng.
Người lính trẻ sống sót sau chiến tranh.
Nhưng cuộc sống mưu sinh khiến ông mất nhiều năm mới có điều kiện tìm lại gia đình đồng đội.
Ông đi qua nhiều tỉnh thành.
Hỏi thăm từ người này sang người khác.
Nhiều lần tưởng như không còn hy vọng.
Cho đến một ngày, ông tìm được ngôi nhà nhỏ nơi người mẹ già vẫn thờ di ảnh con trai.
Khi trao lại chiếc khăn tay đã được gìn giữ hơn bốn mươi năm, cả hai đều không cầm được nước mắt.
Người mẹ ôm chặt những kỷ vật như ôm lại chính đứa con của mình.
Bà nói:
“Bác tưởng đời này không còn được nhìn thấy những thứ thuộc về nó nữa.”
Người cựu chiến binh lặng lẽ cúi đầu.
Bởi cuối cùng ông đã thực hiện được lời hứa năm xưa.
Chiến tranh kết thúc bằng tiếng súng ngừng vang.
Nhưng tình đồng đội thì vẫn tiếp tục sống trong những lời hứa được giữ trọn suốt cả cuộc đời.
Đó là thứ tài sản vô giá mà những người lính đã để lại cho các thế hệ mai sau.


