LỜI HỨA KHÔNG TRỞ VỀ – NGUYỄN VĂN LÂM
Nguyễn Văn Lâm rời quê trong một buổi sáng có sương mỏng, để lại Trần Thu Hà đứng lặng bên cổng làng. Trước khi đi, anh chỉ nói một câu: “Anh sẽ về.” Trong những ngày hành quân ở Trường Sơn, Lâm luôn tranh thủ viết thư cho cô, nhưng chưa lần nào gửi trọn vẹn. Một đêm nghỉ bên suối, anh viết vội vài dòng rồi cất vào ba lô. Sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích. Lâm ở lại che cho Phạm Hữu Thắng rút lui và không trở về. Thắng mang ba lô của anh về, trong đó có những lá thư chưa kịp gửi. Trần Thu Hà nhận thư, không khóc ngay, chỉ ngồi rất lâu rồi khẽ nói: “Anh đã về… theo cách của riêng anh.”


