Cựu Thanh niên xung phong

Lời thề giữa lửa đạn - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Thị Bảo Ngọc (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” là quãng đời không thể nào quên với Bác Nguyễn Thị Kim. Giữa bom rơi đạn lạc, bác đã cùng đồng đội sống, chiến đấu và giữ trọn một “lời thề giữa lửa đạn” – lời thề theo bác suốt cả cuộc đời.

Ngày ấy, bác Kim là một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường vận tải quan trọng. Công việc của bác và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua và cứu thương khi cần. Công việc tưởng chừng giản dị nhưng lại luôn đối mặt với hiểm nguy.

Một buổi trưa, khi cái nắng còn chưa kịp dịu, máy bay địch bất ngờ ập đến. Tiếng bom nổ vang trời, mặt đất rung chuyển. Cả đơn vị vội lao vào hầm trú ẩn. Nhưng khi đợt bom vừa dứt, nhìn ra ngoài, con đường lại bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom.

Nếu không kịp sửa, đoàn xe tiếp tế phía sau sẽ bị ùn lại, có thể lỡ mất thời cơ quan trọng.

Không ai bảo ai, bác Kim cùng các chị em lập tức lao ra đường. Cuốc, xẻng, đất đá… tất cả làm việc trong sự khẩn trương đến nghẹt thở.

Bất ngờ, một loạt bom nữa lại rơi xuống. Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay gần đó. Khi khói bụi tan đi, bác Kim thấy người đồng đội thân thiết – chị Lan – nằm bất động bên mép đường, bị thương nặng.

Bác chạy tới, ôm lấy chị. Trong hơi thở yếu ớt, chị Lan nắm chặt tay bác, ánh mắt vẫn kiên định:
“Đừng… để đường tắc… phải cho xe qua…”

Bác Kim nghẹn lại, nước mắt trào ra nhưng vẫn gật đầu. Chị Lan khẽ siết tay bác lần cuối, rồi thều thào:
“Hứa với tôi… giữ con đường này…”

Giữa tiếng bom còn vang vọng, bác Kim siết chặt tay chị, dằn từng lời:
“Tôi hứa! Dù có thế nào, con đường này vẫn phải thông!”

Đó là lời thề giữa lửa đạn.

Sau giây phút ấy, bác đặt chị Lan vào chỗ an toàn, rồi quay lại công việc. Dù lòng đau thắt, bác và đồng đội vẫn tiếp tục san đường, lấp hố bom. Từng nhát cuốc nặng trĩu, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Chiều hôm đó, đoàn xe đã kịp thời lăn bánh qua con đường vừa được sửa chữa. Những bánh xe nghiến trên mặt đất như mang theo cả lời thề của những người ở lại.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, con đường năm xưa giờ đã bằng phẳng, xanh mát bóng cây. Mỗi lần trở lại, bác Nguyễn Thị Kim lại đứng lặng rất lâu.

Bác nói, “lời thề giữa lửa đạn” không chỉ là lời hứa với một người đã ngã xuống, mà còn là lời hứa với chính mình – phải sống xứng đáng với những hy sinh ấy.

Và dù thời gian có trôi qua, lời thề năm xưa vẫn còn đó, âm thầm cháy trong tim, như một ngọn lửa không bao giờ tắt của “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn